You are not connected. Please login or register

 » Thư Viện » Truyện » [Truyện] Chờ anh

[Truyện] Chờ anh

Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1Normal [Truyện] Chờ anh on 26/8/2015, 12:56 am

gin96

avatar
Tác giả: Gin

Thể loại: Truyện ngắn, Nhẹ nhàng.

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn: Tại đây



Một buổi tối mùa đông lạnh. Tại một giảng đường ĐH

-Này…cậu gì ơi…
-…
-Này cậu ơi…
-Hử?
-Cậu có thể cho mình ngồi đây được không?
      Nó ngóc đầu lên, mắt mơ màng vì giấc ngủ nheo nheo mắt nhìn cô bạn vùa hỏi nó, tuỳ tiện nói:
-Quyền bình đẳng, tuỳ bạn.
Vừa dứt lời, nó lại gục mặt xuống ngủ tiếp. Lại được một lúc lại có thấy kéo áo mình gọi:
-Bạn ơi! Thầy vào lớp rồi kìa.
-Thì kệ thầy, liên quan gì tới tôi.?
-Bạn đến đây để học mà.? Thầy đến thì phải dậy mà học bài chứ.!
     Nó nheo mắt, nhíu mày nhìn cô bạn vừa ngồi bên cạnh nó đây mà thấy lạ. Đây chỉ là 1 lớp học trung tâm ôn thi ĐH, cả cái giảng đường có đến hơn 300 học sinh. Cái lớp học luôn đông kín chật chội, học sinh học cũng được mà ngồi đến nghe giảng không cũng được vì chủ yếu thầy làm mà quản hết được hết từng đó học sinh. Vậy việc nó ngủ thì liên quan gì đến cô bạn này?
Thôi thì kệ người ta đi. Ngủ tiếp. nó lại gục mặt xuống bàn không hề đả động đến cô nàg kia nữa. Và cô bạn kia cũng không hề gọi nó nữa.
Cuối giờ…
Nó vác balo lên, rụt cổ vào chiếc áo khoác cao cổ đi chậm chờ đám hcọ sinh đang chen chúc nhau đi qua cửa giảng đường bé tý, nó cười khuẩy, ngồi tạm vào chiếc ghế gần đó mắt lơ đãng nghịch nghịch mũi giày mà không hề biết có 1 người đang đứng bên cạnh nó.
Chờ hết đoàn người kia ra, nó cũng thong dong đi ra rẽ trái đi vào văn phòng điểm danh. Chị quản lý văn phòng nhìn thấy nó cười nói:
-An àg? Hôm nay ngoan ngoãn ghê, đi học cơ đấy.
-Xin lỗi ch! Nhưng em là con ngoan lên không muốn phí iền của bố mẹ lên đi học.
    Nó nhún vai thản nhiên nói. Khoá học này là do mẹ nó đăng ký cho nó và đã nộp học phí đầy đủ, nó chỉ có việc đến đó học hoặc làm gì tuỳ nó( nó nghĩ thế). Ch quản lý nhìn thấy thái đọ của nó thì bĩu môi nói:
-Mày thì học hành gì!
-Chỉ ch hiểu em đấy.
Nó nháy mắt với ch quản lý, kí sổ, quay người định đi về thì lại va phải cô bạn đứng ngay đằng sau. Nó làm động tác mời cô nàg đi một cách cách điệu, đưa tay ra, khom người cúi chào kèm nụ cười được coi là đểu rồi đứng thẳng người đi về, trước khi ra khỏi văn phòng loáng thoáng nghe được ch quản lý nói:
-Nhung buổi đầu đến đây àg?







Buổi học tiếp.

Vẫn là chỗ ngồi đó, góc sát mép tường, nơi mà thầy không thấy nó được vì các tấm lưng những bạn ngồi trước nó. Nhưng hôm nay nó tỉnh táo đang ngồi chơi điện tử trên điện thoại thì lại được nghe câu hỏi như hnọ:
-Cậu có thể cho mình ngồi đây được không?
Không rơi mắt khỏi màn hình, nó nói:
-Quyền bình đẳng, tuỳ bạn.

      Thế nó cảm nhận được có người ngồi cạnh nó vì cái mùi hương Lavender thoang thoảng qua cánh mũi. Gây sự chú ý của nó quay sang nhìn. Nhìn thấy là cô bạn tóc dài xoã, hơi xoăn nhẹ phần đuôi, khuôn mặt thanh thoát, đôi mắc như ánh lên sự sắc xảo không giống như thái độ nhỏ nhẹ ngây thơ của người vừa hỏi nó xong. Cô bạn mặc chiếc áo sơ mi trắng bên ngoài là chiếc áo len màu đỏ đun, quần đen.
*Xinh thật đấy!*
Nó mỉm cười nhẹ rồi lại chơi điện tử tiếp. Thầy vào lớp, giảng bài, cho bài tập. Nó ngồi làm bài mà gạch đi gạch lại, viết rồi lại tẩy, vò đầu, xù lên giống cái tổ quạ. Nhăn nhó thì  nó chợt thấy chiếc bút chỉ viết lại cái đầu bài của thầy vào vở của nó. Cô bạn đó ngồi xích gần hẳn vào nó, kéo tay nó gây sự chú ý rồi nhẹ nhàng giảng bài đó cho nó.
*Dễ hiểu ghê, hehehe*

     Sau khi ngồi nghe cô bạn giảng bài lại nó làm thuận tiện hơn hẳn.
Hết giờ, lại như cũ…nhưng khi nhét sách vở vào balo thì nó nhận được  mẩu giấy note màu hồng nhỏ viết:
“Làm quen nhé.! ”
Lấy đại cái bút viết lại.
“Ờh!” Lên mẩu giấy rồi đưa lại cô bạn kia. Cô bạn nhận được tờ giấy thì quay sang nói:
-Tớ là Nhung.
-An.
-Cậu học ở trung tâm này lâu chưa?
-Mới.
-Cậu tiết kiệm lời ghê.
-ukm.
Gió luồn qua khe gáy, chợt giật mình nó quay sang nhìn cô bạn, thấy cô bạn đang nhìn mình chằm chằm thì nó nhẹ nhàng nói câu:
-Con gái mà nhìn chằm chằm người ta là vô duyên lắm đấy.
Rồi xách cặp chạy mất. Không phải là do nó sợ đâu mà nó còn có ca làm thêm nữa nên nó sợ muộn mất vào giờ làm mất.

Tên nó là Lê Hoàng An. Là học sinh của trường THPT bình thường trong thành phố. Nó là học sinh của trung tâm này và là 1 người pha chế đồ uống tại một quán café tại trung tâm thành phố. Đừng nghĩ nó đi làm thêm là do nhà nó hoàn cảnh thiếu thốn hay gì cả. Nhà nó được coi là nhà khá giả để dư thừa nó ăn chơi, đập phá. Nhưng nó không thích. Bố nó có gia đình riêng bên ngoài không ly hôn với mẹ nó vì còn phải giữ các mối quan hệ để làm ăn. Ở nhà chỉ có 2 mẹ con. Mẹ luôn tạo điều kiện tốt nhất để cho nó học, nhưng chẳng biết vì sao mà đầu óc nó ngu dốt nên không thể tiếp thu kiến thức được. Học hành thì cứ như tai này qua tai kia. Kiến thức vào rồi nó lại ra. Ngoại hình bình thường, chiều cao đủ để vênh mặt với đứa khác. Khuôn mặt bình thường, mái tóc căt tém nhưng lại không ngắn quá. Vừa nam tính vừa nữ tính đủ hút hồn mấy e ở trường chết hết ).
      Hội trong lớp cứ nghĩ là nhà nó giàu để chạy điểm cho nó lên lớp nhưng không hề ai biết rằng. Đều là nó cố gắng học các môn để đạt đủ điểm không phải thi lại là được. Mục tiêu của nó là không cần thi ĐH, nhưng làm phải ra tiền là được. Nó mơ ước và lập kế hoặch cho mình mở 1 dãy chuỗi cửa hành café nổi tiếng. Nó làm thêm ở 1 cửa hành cafe gần 3 năm nay, mẹ nó không hề biết. Từ 1 chân phục vụ bồi bàn, rồi học cách pha chế café,, làm bánh, đồ ăn nhẹ, nước uống nó đều học thạo và làm rất tốt. Nó thấy việc này còn có dễ hơn việc là ngồi tính toán mấy cái con hàm số mà ông thầy cho. Học hành mà như đi đánh giặc vậy.

Nó học tại trung tâm này là do mẹ nó bắt ép, nếu không học thì sẽ bắt nó ở nhà cả tối. Vậy nó sẽ không có thời gian làm thêm nên nó đồng ý.

Buổi học tiếp…

Rồi cứ thế tiếp tục, cứ nó ngồi ở đâu học thì Nhung lại ngồi ở đó, bên cạnh nó. Có thể là quyền bình đẳng của mỗi học sinh khi đến đây học nhưng có những lần nó ngủ, ngồi chơi điện tử, hay vẽ linh ta linh tinh vào vở thì người ngồi bên cạnh đó lại lên tiếng nhắc nhở. Lúc đầu chỉ là những lời nhẹ, nó làm ngơ nhưng rồi cô nàg lại như cố tình cất cao giọng to hơn làm gây đến sự chú ý của thầy với cả lớp. Thế là liền sau đó nó có thể nhận được lời nhắc nhở, ánh mắt nhìn hình viên đạn của thầy hay cũng có thể là viên phấn vụn ông thầy nhắm để ném nó. Mỗi lần như thế thật là nó chỉ muốn tẩn cho cô nàg kia 1 trận, định quay sang mắng thì lại nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội của cô nàg, hay chỉ là cái lè lười, mặt mèo đáng yêu. Lúc đó chỉ tự nhủ thầm.
*Nhịn, nhẫn nhịn, Hoàng An àg, Mày là ng lớn, mày là người lớn, không chấp trẻ con*

Nhưng sư nhẫn nhịn của nó cũng đến giới hạn khi đến vào  buổi học tối.
Thầy giáo đang giảng bài trên mục giảng, giọng nói ồm ồm thông qua cái mic truyền hết đi cả cái giảng đường, thì ngay gần sát của sổ có nó đang ngủ, người bên cạnh là Nhung. Nó đang ngủ thì Nhung lại kéo vạt áo nó. Nó thấy khó chịu đưa tay hất ra, nhưng Nhung lại kéo tiếp, nó lại hất. Và cứ thế dùng dằng đến khi độ nhẫn lại của nó có giới hạn nó hất tay thật mạnh ra rồi quát:
-ĐỂ YÊN CHO TÔI NGỦ.

   Cả cái giảng đường im lặng, không còn một tiếng động. Mọi ánh mắt dồn hết về phía nó và Nhung. Lạnh lùng nó xách balo lên bỏ ra ngoài giảng đường, không thèm để ý đến ông thầy đang bất động trên mục giảng.
Nhung thấy thế cũng xách cặp lên chạy theo nó. Ra đến ngoài, kéo kín khoá cổ áo, rụt cổ vào, hai tay đút túi quần nó sải bước nhanh về chỗ bến xe bus gần nhất đag đi thì bị lực kéo dựt ngược lại. Nó khó chịu quay lại nhìn người kéo nó lại nói:
-Lại sao nữa đây?
-…..
-Cô định chơi trò câm điếc với tôi đó àg? Xin lỗi tôi không hề thừa thời gian tý nào cả!
    Nói xong nó định quay đi thì nghe được giọng nói:
-Tôi xin lỗi…
   Nó khẽ nhíu mày nhưng rồi vẫn bỏ lặng lặng đi tiếp để lại Nhung đứng ở đó một mình.

Nó đến thẳng chỗ nó làm thêm. Chị quản lý ở đó thấy nó đến sớm thì ngạc nhiên hỏi:
-Nhóc kia, hôm nay em có lịch học cơ mà.
-Hôm nay em bỏ học.
-Con nhóc này, học hành như thế thì mai sau định làm gì hả?
-Em không thích học và cũng không có năng khiếu để học.
-Nhóc thật là…
Nó lại nhún vai rồi không nói gì nữa, bắt đầu làm việc.

    Nó về đến nhà thì cũng đã 12h kém, không them bật đèn vứt cái balo lên salong nó nằm vật luôn ra đấy. đưa tay lên chán, nó nhắm mắt lại thì đèn lại được bật lên. Nó nhíu mày ngồi dậy xem ai bật thì là mẹ nó. Nó lườm nó với thái độ không hề hài lòng tý nào cả rồi lại ngồi vào ghê salong. Nó khó chịu vò tung cái đầu mình lên định đứng dậy về phong thì mẹ nó đã nói:
-Con ngồi đấy, mẹ hỏi chuyện.
-Muộn rồi, con muốn đi ngủ.
-Ngồi yên đó.
   Mẹ nó không nói to quát mắng nhưng lại rất có trọng lượng. Nó thở dài rồi lại ngồi yên trên ghế. Mẹ nhìn thấy thái độ của nó như thế thì nói:
-Con định như thế nào đây An. Con là con gái, không học hành tử tế thì sau này làm sao mà lấy được người chồng tốt.
-Mẹ làm giám độc thì cũng đâu lấy được chồng tốt.
Nó nhếch mép cười nói lại với mẹ nó.
-Con…Thật là…kể cả không nhắc tới việc lấy chồng thì con sau này cũng phải kiếm việc làm chứ, Mẹ đâu có thể nuôi con hết hết đời được.
-Con đâu cần mẹ nuôi, con sẽ tự lo cho bản thân mình sau này. Sao có mỗi việc đó mà mẹ cứ nói mãi thế.
-Mày bỏ ngay cái suy nghĩ làm phục vụ ở quán café đó đi. Mẹ cho mày ăn học đầy đủ đoàn hoàng chỉ để sau này mẹ làm phục vụ quán café thôi hả? mẹ không đồng ý.
-Đầu óc con ngu dốt, không làm kinh doanh thị trường được, con muốn làm việc kia đói khổ do con chịu, sao mẹ không chịu hiểu vậy.
-Mẹ không muốn nói nhiều với con, con đừng để mẹ cho dẹp luôn quán café đó.
-Con không tin mẹ dẹp được hết tất cả các quán café trên thành phố này.
-Con...con
-con xin phép, con về phòng trước.

     Nó nói xong thì xách balo bỏ về phòng. Vừa khép của phòng lại, nó quăng buôn cái balo lên mặt bàn học, nơi có đống sách vở và giấy nháp trồng chất trên đó.  Khẽ xoa 2 mắt nó nằm vật lên trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, nghĩ ngời vớ vẩn gì đó rồi ngủ mất lúc nào không hay.



Sáng hôm sau.

Nó đi học, chán nản với mấy tiết học, nó gục mặt xuống bàn ngủ hoặc cũng ngồi chem. gió với bọn con trai trong lớp, chỉ đợi đến hết tiết trong ngày thì nó mò luôn xuống căng tin. Hôm nay nó ca học buổi chiều lên hôm nay nó ở lại trường ăn cơm cùng với mấy đứa nữa.

     Đang ngồi ăn, vừa nói chuyện vui vẻ thì cảm thấy có cặp mắt nhìn mình, nó nhíu mày khó chịu, thì ngó nghiêng xem thì thấy ngồi gần đó có bàn có mấy bạn gái hình như của lớp khác trong đó có Nhung đang ngồi ở đó và đang nhìn nó. Hai ánh mắt chạm vào nhau , nó nhíu mày rồi quay đi, quay lại với khay cơm của mình. Nhưng từ lúc đó nó biết tâm trạng của nó không còn tốt như lúc đầu. Ngồi được chút nữa, nó đứng dậy bỏ dở khay cơm, bỏ đi trước trong tiếng gọi của mấy đứa cùng lớp. Chẳng thèm đoái hoài, nó bỏ ra sân cỏ sau trường, nói nó định ngủ trưa ngày hôm nay. Ra đến bải cỏ sau trường, đi lên dãy ghế khán đài cao nhất, nằm ườn ở đó, đeo tai nghe lại khẽ nhắm mắt ngủ để đợi đến giờ vào lớp buổi chiều.
Nhưng nó không hề biết rằng luôn có đôi mắt theo nó từ lúc nó đứng dậy rời khỏi căng tin đến bây giờ. Nhung ngồi ở dãy ghế ngay cạnh dãy nghế nó đang nằm. nằm được 1 tý thì thì thấy không thoải mái, nó bật người dậy thì giật mình khi nhìn thấy Nhung ngồi ngay cạnh mà đang nhìn nó, nó mở to mắt nhìn Nhung rồi lại cúi lắc lắc dầu, rồi định đứng dậy bỏ đi thì Nhung nói:
-Sao lại tránh mặt tôi.
-Vì tôi không muốn nhìn thấy mặt cô.
-Sao lại không muốn nhìn thấy mặt tôi.
-Vì nhìn thấy cô là tôi khó chịu, được chưa?
-Tôi chỉ muốn làm bạn,
-Ukm thì làm bạn, bây giờ tôi đi được chưa?
    Nó nói với cái giọng rất chi là, chẳng đợi Nhung trả xong thì nó đã đi trước bỏ lại Nhung ở khán đài ngồi một mình. Nó bỏ về lớp với tâm trạng không tốt, hội bạn thấy thế thì cũng không đã động đến nó nữa. Vì nếu để nó điên lên thì hậu quả chỉ có đi viện là chắc. Nó hiền thì hiền nhưng cứ đứa nào động vào nó thì chắc chắn là không xong.

     Hôm nay nó đi học lại ở trung tâm, chọn ngồi ở bàn khác để không phải ngồi với Nhung nữa, nhưng nó không ngờ rằng khi nó vừa khẽ nhắm mắt lại thì Nhung đã ngồi yên vị ngay cạnh bên nó rồi. Định xách balo ra chỗ khác ngồi thì cũng là lúc ông thầy vào lớp, ông khẽ lườm nó, nó chán nản nhìn thấy ánh mắt của ông thầy rồi lại thả balo ngồi yên tại chỗ. Nhung thấy thế thì khẽ cười trộm. Trong giờ học, đang ngồi vẽ thì Nhung quay sang nói:
-An ơi! Cho Nhung mượn thước kẻ.
   Nó lẳng lặng đưa cho cô nàg thước kẻ. Một lúc sau Nhung lại nói:
-Cho Nhung mượn bút chì.
   Lại lẳng lặng đưa Nhung mượn bút chì. Lại lát nữa thì:
-Cho Nhung mượn máy tính.
   Đưa máy tính cho cô nàg. Tiếp đến thì:
-Nhung mượn cục tẩy.
    Nhíu mày khó chịu nhưng tay vẫn đưa. Được lát sau, thì nó lại cảm thấy được Nhung đang húc tay vào tay nó, chẳng ngẩng mặt lên mà vẫn vẽ khó chịu khi nghĩ cô nàg lại định mượn thêm thứ gì nữa, từ nãy đến giờ đưa hết mọi thứ cho cô ta rồi đó. Bây giờ còn cần thêm gì nữa. Khó chịu ngẩng mặt lên thì nó nhìn thấy khuôn mặt nhăn nheo, da đen đen của ông thầy đang nhìn nó với ánh mắt hình viên “kẹo”. Bên cạnh thì Nhung đang ngồi ngay ngắn, im như tượng và đầu khẽ cúi xuống nhịn cười. Nó thấy thì đỏ bừng cả hai tai. Khẽ cười hề hề với ông thầy nói:
-Em vẫn đang ngoan ngoãn chép bài của thầy đây, chẳng qua là em đang trang trí cho nó thêm chút sinh động thôi. Thầy dạy bài tiếp đi, các bạn đang chờ kìa.
   
Nó cười hì hì thì ông thầy bỏ đi khỏi chỗ nó rồi lại bắt đầu lải nhải bài giảng. Nó quay sang nói Nhung:
-Thầy xuống sao không nói tôi biết.
-Thì tôi chẳng huých huých tay An đó rồi còn gì.
-….
    Nhung bĩu môi phồng má vênh mặt lên nói nó làm cho nó câm nín chẳng nói được lời nào đành quay mặt đi cắm mặt lại vào quyển vở đang được nó trang trí.

   Hết ca học, nó nhìn đồng hồ khi là 8h30, hôm nay nó không phải đi làm thêm, tự lẩm nhẩm với mình chắc là lại phải lang thang ở đâu thôi.
Vừa đi cách lớp học được có một đoạn, hai tay đút vào túi áo khoác thì nó ngạc nhiên có cánh tay khoác vào cánh tay nó bên trái. Quay sang thì là Nhung, ngạc nhiên nhưng vẫn cứ để nguyên như thế nó nói:
-Có quen biết thân thiết gì không mà khoác tay.
-Tất nhiên là có quen biết, mà còn khi là thân thiết nữa.
     Nhung nói với giọng tự tin, nó dừng lại đứng thất thần, Nhung bên cạnh cũng dừng theo nó, tay vẫn khoác tay nó. Như nghĩ xong việc gì đó nó lại đi tiếp, Nhung cũng bước tiếp. Đi tiếp được một đoạn thì Nhung ngả đầu tựa vào vai nó. Nó đưa tay còn lại nên đủn đầu Nhung ra. Rồi Nhung lại ngả, nó lại đủn. Và cứ thế, đi bộ trên đoạn dài thì người ngả, người đủn. Nhưng rồi đến khi bị đủn nhiều lắm rồi Nhung nói giọng giận dỗi nói:
-Trời lạnh, cho dựa nhờ tý cũng ki bo là sao?
Nó nhún vai thản nhiên nói:
-Tôi mỏi vai.
-An chẳng galăng tý nào cả!
-Sao tôi lại phải galăng với cô??
  Nó tròn mắt hỏi lại Nhung, nó phải hơi cúi cúi xuống vì Nhung thấp hơn nó.
Nhung vênh mắt lên nói:
-Vì chúng ta là bạn bè.
-Tôi là con gái, cô cũng là con gái chúng ta là bạn bè vậy lý do gì khiến cho tôi phải galăng với cô mà không phải là cô galăng với tôi.

    Nó đưa ra lập luận rất là đúng vằ chặt chẽ. Chính nó cũng phải tự khâm phục mình như thế. Nhung lại cãi bướng:
-Ai bảo tại An cao hơn tôi.
Nói thế Nhung lại ngả đầu vào vai nó, lần này còn bám chặt hơn.
-Đừng có cãi bướng nữa nàg.
Nói xong nó lại mỉm cười đủn đầu Nhung ra rồi lại nói:
-Nhà ở đâu.
-Nhà tôi ở chỗ này chỗ kia. Thế còn nhà An ở đâu?
Nó nhíu mày hỏi lại:
-Ở chỗ này chỗ kia là ở đâu?
-Thì là ở chỗ này chỗ kia.
Nó nhướn mày nói:
-Thôi, cô về nhà đi, con gái buổi tối đi ra ngoài đường hay được mấy anh hỏi thăm lắm đó.
-An cũng là con gái còn gì, sao không về nhà đi.
-Thì tôi đang về đây, tại cô cứ bám lấy tôi nên tôi mới nhắc nhở cô đó.
Nó nhìn Nhung rồi cười đểu vừa dứt câu nói thì Nhung liền buông cánh tay nó ra, rồi nói:
-Không thèm, tôi về trước.
     Nói xong thì Nhung đi cất bước nhanh hơn bỏ đi trước. Nó ở đằng sau rồi cũng chậm rãi đi theo sau cô nàng. Nhung đi chạy đến bến xe bus lên xe ngồi tại ngay ghế đầu tiên mà không hề để ý nó cũng đang ngồi trên chuyến xe bus đó cách cô nàng có 2 chiếc ghế.
Xe đi được 1 lúc thì Nhung xuống xe, nó cũng xuống theo. Nhung đi bộ tiếp về nhà, nó đi theo đến khi thấy Nhung đi vào căn nhà 4 tầng màu xanh nước biển và có dàn hoa giấy thì nó mới quay lưng bỏ đi.

Nó về đến nhà thì thấy mẹ nó đang ngồi xem TV. Nó chào mẹ nó. Mẹ nó hỏi:
-Con ăn cơm chưa?
-Dạ con chưa?
-Vào tắm rồi đợi mẹ đun nóng lại đồ ăn rồi ra ăn cơm.
-Vâng.

Nó tắm xong mặc chiếc áo ba lỗ với cái quần thể thao. Trời tuy lạnh nhưng ở trong nhà nó lại ấm, nên nó mặc như thế cho thoải mái. Nó ra ngoài bếp đã thấy mẹ nó ngồi ở bàn ăn chờ nó. Nó tiến lại hỏi:
-Mẹ ăn cơm chưa ạ?
-Mẹ ăn rồi.
-Con mời mẹ ăn cơm.
    Nó nâng được bát cơm lên, lẳng lặng ăn. Đang ăn thì mẹ nó nói:
-Mẹ muốn nói chuyện đoàng hoàng với con về việc tương lai của con.
-Con đang ăn cơm.
     Nó chỉ nói 1 câu rồi mẹ nó cũng không nói gì. Rồi mẹ nó đứng dậy nói:
-Ăn xong, rửa bát rồi ra phòng khách nói chuyện với mẹ.
    Nó không nói gì. Nhà chỉ có 2 mẹ con, bố nó thì có khi là 1 tháng về có 1,2 lần gì đó. Mẹ nó thì bận làm ăn, nên từ nhỏ nó đã có tính tự lập rất cao. Lên đến lớp 5 là nó yêu cầu mẹ không cần thuê người giúp việc nữa. Nó tự ở nhà một mình nó những bữa ăn khi mẹ không có nhà. Tự quyết định mọi việc của bản thân.
    Nó tự đăng ký học võ, có võ rồi thì cứ đứa nào lởm khởm động vào nó hay nói này nói nọ về gia đình nó thì đừng hòng nó tha cho. Nó là “khách hàng” thân quen tại phòng giám thị và là “nhân viên” bán thời gian trong danh sách đen của thầy cô giáo mà.

2Normal Re: [Truyện] Chờ anh on 26/8/2015, 12:57 am

gin96

avatar
Nên trong lớp nó rất ít bạn chỉ có bè là nhiều. Lớn lên thêm tý nữa thì nó tự động yêu cầu mẹ nó ly hôn với bố nó. Khi đưa ra đề nghị này cả bố mẹ và kiêm cô người tình của bố nó đều rất bất ngờ. Hỏi lý do vì sao nó lại muốn thế thì nó chỉ nói một câu
“Con chỉ nghĩ đến hạnh phúc sau này của mẹ thôi!”
Mẹ hỏi nó có nghĩa là gì thì nó chẳng nói gì thêm, mẹ giải thích cho nó lý do vì sao bố mẹ không ly hôn là vì nó có gia đình hoàn chỉnh, đầy đủ cả bố lẫn mẹ. Và còn nói nó là trẻ con không lên xen vào chuyện người lớn. Nhưng mà mẹ lại không hiểu được suy nghĩ của nó. Nó không cần cái gia đình rỗng toác như thế này. Nó không hề muốn mẹ cười 1 cách ngượng ngùng với những khách hàng của bố nó, xưng hô vợ chồng ngọt sớt với nhau. Sau lưng lại “anh anh tôi tôi”, “cô cô tôi tôi”. Thật giả tạo! Và cũng từ đó nó cũng không bao giờ ngồi nói chuyện hẳn hoi với mẹ hoặc cả với bố về chuỵện gì cả. Ở trường gây chuyện đến bao nhiêu, về nhà bị nghe mắng bấy nhiêu nó cũng mặc. Nó thành 1 đứa bất cần đời trong mắt bố mẹ.
Chỉ có mẹ kiên nhẫn nói nó, vẫn cho nó học, quan tâm tới sinh hoạt hàng ngày của nó. Mẹ biết nó làm thêm, và cả cái kế hoạch to đùng của nó trong tương lai. Nhưng mẹ nó nghĩ đó là suy nghĩ của đứa trẻ con. Sau này ra đời, nhận được đủ khổ đau khi kiếm được đồng tiền thì lại sẽ có suy nghĩ khác mà không hề biết đó là suy nghĩ thựa sự chín chắn của nó.

Nó đặt quyết tâm cao thế mà mẹ cứ làm, nói mãi về việc cái kế hoạch ngốc nghếch như thế. Tự nhẩm với những suy nghĩ của mình chắc là lại nói về việc học hành rồi đây. Ăn cơm xong, nó rửa bát rồi ra phòng khách thấy mẹ nó đang xem TV. Ngồi lên salong cách mẹ nó một đoạn. Mẹ thấy nó ngồi thì bắt đầu nói:
-Con thực sự nghiêm túc với kế hoạch của con.
-Con thực sự nghiêm túc!- nó nghiêm túc nói.
-Được rồi, mẹ sẽ ủng hộ con, nhưng với 1 điều kiện.!
Nó nhướn mày tò mò.
-Học xong cấp III con phải đi du học.
-Dạ? Sao con lại phải đi du học? Con có muốn đỗ ĐH đâu mà sao lại phải đi du học.!
Nó ngạc nhiên nói lớn. Mẹ nó chỉ thản nhiên nói:
-Con suy nghĩ đi, mẹ chỉ có điều kiện đó thôi. Đỗ ĐH hay không mẹ không quan trọng nhưng con phải đi du học!
Nói xong rồi mẹ đứng dậy bỏ về phòng. Nó ngồi một mình ở ngoài phòng khách, tức giận vò nát cái đầu mình, rối tung như cái tổ quạ rồi cũng đứng dậy bỏ về phòng.

Những ngày sau của nó hoàn toàn bình thường. Lớp học trung tâm có thêm ngồi cạnh cô gái suốt ngày luyên tha luyên thuyên đủ điều. Lúc ngả người vào người nó. Lúc thì lôi kéo nó xem ảnh anh chàng diễn viên nào đó trên mạng hay là bộ váy nào đó mới mua được. Lúc thì nói về chuyện lớp của cô nàng. Lúc thì cứ bắt nó kể chuyện ở lớp nó. Nó chỉ lắc đầu không nói đôi khi chỉ cười mà không nói. Khi cô nàg lôi kéo rủ rê nó đi chơi đâu đấy. Kể cho nó chuyện riêng tự của mình.
Nhung học cũng rất giỏi, nên ngồi cạnh cô nàng lợi ích đầu tiên trong đầu nó là nhờ cô nàg làm hộ bài tập. Nhưng mà Nhung lại kiên quyết bắt nó tự làm, chỉ cùng lắm là thì thoảng giảng lại cho nó thôi, có khi cô nàg còn tự dưng bắt nó ngồi làm bài tập khi mà nó để xó đống đó. Nên là cứ nhìn thấy Nhung là ý như rằng nhớ ngay cái đống bài tập mà ông thầy cho. Có lẽ trong định nghĩa của mình chắc nó có mục từ điển của bản thân:
“Phạm Hồng Nhung: cô nàg xinh đẹp, dễ thương, đáng yêu nhưng nói nhiều và lắm điều!”
Cũng có thể là nó bắt đầu quen dần với sự luyên thuyên của 1 cô nàg nào đó khi ở trên trường vào lúc ra chơi sau trường trên khán đài sân bóng. Hay là giờ học ở trung tâm vào lúc 6h tối.

Rồi đến một buổi tối, khi mọi người bắt đầu ra khỏi giảng đường thì Nhung quay sang nói:
-An! Tý nữa đưa tôi về nha.
Nó nhướn mày nói:
-Sao tôi lại phải đưa Nhung về?
-Vì hôm nay An đi xe máy, nên đèo tôi về nha.
-Tôi không thích.
-Không thích cũng không được, đèo tôi về đi.
-Ở đâu cái kiểu bắt ép người ta đưa về thế?
-Thôi mà, An đẹp trai, An xinh gái, An tài giỏi, An siêu cấp vô địch. Đèo tôi về nha.
-Nhưng.
-Đi…đi mà.
-Tôi….
-Đi…đi, đèo đi mà.*kéo áo*
-Rồi..rồi
Nó đầu hàng cô nàg này thôi. Khi đang đi trên đường, đang đi thì Nhung ngồi đằng sau vòng tay lên ôm lấy nó, rúc sát đằng sau lưng nó, thò tay vào túi áo khoác của nó. Bàn tay Nhung lạnh gắt, nó có thể cảm nhận được dù có cho qua 2 lớp áo. Biết Nhung lạnh, nó cũng bắt đầu đi chậm lại và để yên cho cô nàg ôm đằng sau lưng nó. Về đến trước cửa nhà Nhung, Nhung còn không xuống xe đến khi nó nhắc thì cô nàg mới rời túi áo khoác của nó rồi xuống xe. Nhung nói:
-Cảm ơn An.
-Không có gì.
-An về đi, muộn rồi đó.
-Tôi cũng không có ý định ở lại.
Nó đáp trả trờ của Nhung, Nhung lườm nó 1 cái, nó nhún vai rồi rồ ga phóng đi.

Thời gian cứ thế trôi đi khi mà chỉ còn hơn 1 tháng nữa là nó và Nhung đến kì thì ĐH. Nó thì bình thản rồi nhưng Nhung thì rất bận, lịch học kín mít. Bây giờ thi thoảng nó còn kiêm chân xe ôm đưa đón cô nàg đi học nữa. Rồi có 1 hôm nó đến thì đã thấy cô nàg ngồi ở đó đang gục mặt xuống bàn rồi. Khẽ gọi nhưng cô nàg không trả lời gì cả. Chắc mệt quá rồi. Cởi chiếc áo khoác đen mỏng của mình, nó khoác lên người cô. Hôm nay nó ngồi ngoan hơn bình thường, nó sợ khi thầy nhắc nhở nó sẽ ảnh hưởng đến cô nàg bên cạnh đang ngủ. Đến cuối buổi học, khi mọi người về hết, nó mới khẽ lay cô nàg dậy.
-Nhung,! Dậy đi.
-Ư..ư..
-Sao vậy? Dậy thôi, lớp tan rồi.
Nó nói thì mới thấy cô bắt đầu ngẩng đầu dậy, mắt mơ màng, dưỡn thẳng người đứng lên thì làm tuột mất chiếc áo nó đắp cho cô. Cô và nó đều giật mình đưa tay ra định đón lấy chiếc áo thì cả 2 lại cùng cầm lấy mỗi đứa 1 ống táy áo. Nhung cầm lên rồi hỏi:
-Áo của An àg?
-Không phải áo của tôi thì áo của ai?
Nó nhíu mày hỏi lại. Câu hỏi vớ vẩn. cậu định đưa tay lên lấy lại chiếc áo khoác của mình, cô đang ôm trong lòng. Thì cô đã rụt ngay lại nói:
-Tặng tôi đi.!
-Nhà cô giàu thế mà thiếu áo mặc àg?
-Không phải, nhưng tặng tôi đi.*cười tít mắt*
-Thôi được rồi, về thôi. Trung tâm sắp đóng cửa rồi.

Hôm nay nó không đèo Nhung về được vì nó còn đi làm thêm. Nhưng được cái cô nàg lại đòi nó cho đi theo cùng. Đến quán, mấy anh chị cùng làm ở đó cứ trách nó là không đưa cô nàg về nhà để còn nghỉ ngơi rồi còn học bài. Nó méo mặt giải thích khi mà cô nàg cứ nhất quyết đòi theo thế mà không ai tin. Quay sang Nhung bảo giải thích đi thì cô nàg chỉ nhún vai cười tươi. Nó tức nổ đom đóm mắt lại hậm hực đi làm việc, còn cô nàg thì ngồi ở 1 chiếc bàn gần quầy nơi nó làm việc nhìn mọi thứ và nhất là nó. Nó mang cho cô nàg 1 ly kem do nó tự tạo công thức. Món kem có chút hương hoa nhài, có vị dâu và socola trộn lẫn đều với nhau. Món đó được đồng ý đặt trong thực đơn là “Quyện”

Tên nghe vô vị nhưng nó mang đầy ý nghĩ đó. Nó còn mang cho cô nàg 1 chiếc bánh kem nhỏ cũng là nó làm, từ sữa bò và 1 chút bơ. Ít người làm bánh với sữa bò vì sợ nó sẽ gây ra mùi, nhưng mà nó lại làm rất thành công món bánh làm từ sữa bò này. Món mới và ngon nên bán khá đắt hàng, nhưng nó chỉ làm được có tầm 20 cái 1 ngày vào đầu giờ chiều thôi vì nó còn phải đi học nữa. Và cái Nhung được nó đưa đến là cái cuối cùng trong ngày. Nhung vui vẻ ăn chiếc bánh, chăm chú nhìn nó đang loay hoay ở quầy pha chế.

Khi nó xong hết mọi việc ở quán, đánh mắt sang chỗ cô ngồi đang thấy cô nhìn chăm chú vào mình, nó nhìn lại cô nhướn mày thì cô chợt đánh mắt ra hướng khác, đôi má hơi ửng hồng. nó nhếch môi cười rồi tiến lại bàn cô ngồi, ngồi đối diện cô rồi hỏi:
-Kem ngon không?
-Ngon lắm ý, vừa thơm, vừa lạ. Lần sau tôi sẽ rủ bạn bè đến đây ủng hộ món này của quán.
Cô nói rồi cười híp. Nó gật gật đầu rồi nói:
-Thế còn món bánh?
-Cũng ngon cực ý. Không biết ai làm món này mà ngon thế, vừa thơm lại vừa bùi bùi không ngấy. Nhưng mà tôi muốn thêm 1 ít kem ở trên bánh cơ, kia ít quá nha.
Nhung hào hứng nói rồi lại đệm thêm phần cuối giọng hơi thấp xuống.
Nó lại gật gật đầu rồi thản nhiên nói:
-Thế là tốt, chuẩn bị đi, tôi đưa cô về.
Nó nói rồi đứng dậy bỏ đi tiến vào quầy trong lấy thứ gì đó thì đã thấy Nhung đợi nó rồi. Nó chào các anh chị bán hàng cùng, Cô cũng chào bọn họ rồi tự nhiên khoác tay nó rời đi.

Nó đèo cô về đến cổng nhà, cô đang định nói gì đó thì bất chợt cổng nhà cô mở, khiến cho nó và cô đều giật mình quay đầu lại nhìn thì thấy là có đầy đủ cả bố mẹ cô đang đứng đó. Nó trợn tròn mắt nhìn hai người rồi bừng tính luống cuống chào:
-Cháu..cháu chào 2 bác.
-Chào cháu.
Bác gái lên tiếng. Rồi đến bác trai nói:
-Cháu là bạn cùng lớp với Nhung nhà Bác àg?- Giọng nghiêm trọng.
-Dạ..không ạ, cháu học cùng học thêm với bạn ấy.
Nó thận trọng trả lời. Nhung thấy thái độ của nó thì chợt cười khúc khích ít khi mới thấy nó lung túng như thế. Giải vây cho nó Nhung nói:
-Thôi mà bố mẹ, An đưa con về rồi mà, còn giả giọng nghiêm trọng.
Nhung nói đến đây thì cũng là lúc bố mẹ Nhung bất chợt cười phá lên. Rồi nhẹ nhàng nói:
-chúng ta chỉ muốn đùa 1 tý thôi, cháu vào nhà chơi đi.
-Dạ..thôi ạ, cũng muộn rồi cháu xin phép về trước.
Nó nói rồi đợi bố mẹ Nhung gật đầu, và Nhung đứng bên cạnh họ cươi tươi vẫy tay chào nó rồi nó cũng rồ ga phóng đi.
Đi trên đường vắng ánh đèn vàng vọt yếu ớt chiếu xuống, nó chợt nhếch môi cười
*Gia Đình hạnh phúc!*

Khi về đến nhà thì nó nhìn thấy 1 tờ giấy trên mặt bàn trong phòng khách.
“Mẹ đi công tác đến khi con đi thi, Mẹ hứa mẹ sẽ đưa con đi thi. Ở nhà ngoan và ôn bài đấy!”

Nó chợt vò tờ giấy vung tay dứt khoát vứt tờ giấy vào 1 xó xỉnh nào đó, rồi ngửa người hét to:
-AHHHHHHHHHHHH……
Tiếng hét của nó đánh động đến mấy nhà hàng xóm, khiến cho họ mở đèn lên, tiếng chó sủa vang vọng của khu phố. Khi dứt tiếng hét của mình nó thở hổn hển 1 lúc rồi bước vào phòng.
Rồi thời gian cứ thế trôi qua, kì thi ĐH đến, nó được nghỉ làm thêm trước 1tuần vì các anh chị ấy cho cái lý do:
“Nghỉ để đỗ ĐH”
Nó cũng đồng ý, nghỉ ở nhà và nó bây giờ chỉ suốt ngày rong ruổi chơi trên các lớp học thêm, đưa Nhung đi học. Rồi có 1 hôm bố nó về nhà khiến cho nó khó chịu. Ông hỏi qua loa 1 chút về việc học của nó, cho nó tiền tiêu, nói chuyện 1 chút về công ty, hỏi tương lai của nó. Nó đều đặn trả lời từng vấn đề. Khi bố nó đi thi vẫn thản nhiên như trước khi bố nó đến. Nực cười.!
Và đến ngày trước hôm thi. Mẹ nó về, mẹ nó ôm nó 1 cái khiến cho nó khó hiểu rồi mẹ nó nói 1 câu khiến cho nó nhếch môi mỉm cười:
-Mẹ đã đưa đơn li hôn với bố con.!
-Tốt!
Nó chỉ nói 1 câu khiến cho bản thân mình nhẹ đi 1 nửa. Nó không hỏi lý do mẹ nó đồng ý ly hôn với bố. Nó chỉ đơn giản là cười nhẹ.

Sáng hôm sau, mẹ đưa nó đến trường thi, ngồi trên oto mẹ nói:
-Còn nhớ điều kiện của con và mẹ chứ?
-Còn nhớ ạ, mẹ này…
Nó bất chợt nó gọi, mẹ nghe nó nói rồi đáp lại:
-Gì con?
-Nếu con đỗ Đh, con sẽ không phải đi du học nữa đúng không?
Tạm biệt nhaử?...cái này để mẹ suy nghĩ đã.
-Vâng,!
Nó “vâng” nhẹ 1 tiếng rồi quay đầu ra cửa sổ, chợt nhớ đến Nhung. Chắc cô nàg đến chỗ trường thi rồi. Hqua cô nàg nhắn tin chúc nó thi tốt, nhưng nó lại không nhắn lại, vì nó biết nó nhắn lại sẽ mang đến 1 sự xui xẻo đến cho cô nàg. Vậy cứ lẳng lặng vậy.

Vào phòng thi, được phát đề, được phát giấy, nó điền thông tin đầy đủ rồi ngồi đó. Cô giám thị có nói:
-STT 13, em không làm bài àg.?
Nó giật mình khi có người gọi. nhướn mắt lên nhìn khi thấy 2 cô giám thị nhìn mình, nhếch môi cười rồi nó cầm bút bắt đầu làm bài.

Đến giờ nộp bài, nó làm bài đủ 2 tờ giấy, không thừa không thiếu 1 chữ, trong khi những người khác làm 3 hay 4 tờ. Lúc nộp bài cô giám thị hỏi nó:
-Em nghĩ là mình làm được mấy điểm?
-Đủ điểm đỗ ĐH cô ạ.
Nó cười nói rồi thản nhiên bước ra khỏi phòng thi.

Ở tại 1 trường thi khác. Nhung mỉm cười khi bước ra khỏi phòng thi. Cô làm bài khá được, tính đi tính lại chỉ thiếu có ít ít thôi, không đáng ngại vừa tính đủ điểm cô đạt tới. Cô bật điện thoại lên điều đầu tiên không cần suy nghĩ là gọi cho nó với giọng háo hức. Nghe tiếng nó bắt máy cô hỏi luôn:
“An Hâm. Làm bài được không?”
“Bình thường.!. Còn cô?”
“Tôi tính đủ điểm của mình đạt được.!”
“Tốt lắm!”
“Giọng An sao vậy? An không khoẻ àg?”- Nhung lo lắng hỏi.
“Không có gì, vừa giải quyết được nỗi buồn ngàn năm khó tả nên thoải mái thôi.”
“Nỗi buồn ngàn năm khó tả là gì?”
“Cô cứ uống thật nhiều nước trước khi vào phòng thi thì sẽ biết.”
Nó nói đến đó thì cô bật cười. Nhưng rồi cô lại nói:
“Chiều thi tốt nhé! Bố tôi đến đón rồi.”
“ukm”
“….”
Cô cúp máy cũng là lúc nó thở hắt ra hơi. Đi hướng ra cổng trường thì đã có mẹ nó đứng sẵn ở cổng trường đợi. Mẹ đưa nó đi ăn ở nhà hàng gần đó. Rồi chiều lại về trường đó thi tiếp.
Và cứ thế tiếp tục 2 ngày thi. Khi thi xong hết rồi mẹ cho nó đi du lịch. Địa điểm tự nó chọn và thích thì rủ thêm bạn theo cũng được. Khi nó ngỏ lời muốn Nhung đi chơi cùng thì mẹ nó cũng đã rất ngạc nhiên khi lần đầu tiên nó giói thiệu bạn với mẹ. Khi Mẹ nó gặp Nhung, thì mẹ nó đã rất thích Nhung, suốt ngày lôi Nhung và nó ra so sáng. Nó cũng có đến nhà Nhung chơi. Thời gian biết điểm thi là 1 tháng và nó được đi chơi là 1 tuần. Nó chọn Phan Thiết là nơi đi chơi và Nhung cũng đồng ý.

4 ngày sau, Nó và Nhung đi Phan Thiết.

Dừng chân đến Phan Thiết điều đầu tiên nó nghĩ đến là tìm khách sạn để ngủ. Đến quầy lễ tân thì nó gọi 2 phòng nhưng Nhung nhất quyết chọn 1 phòng, tranh cãi một hồi thì cuối cùng cô nàg đưa ra chiêu “kéo, búa, lá”. Nó kêu trò này trẻ con và không muốn chơi, nhưng Nhung nhất quyết không chịu, nên nó đành chơi. Kết quả nó thua. Nhung thắng cười vui vẻ khoác tay nó đi lên phòng. Mấy chị tiếp tân ở đó phì cười với độ trẻ con của cả 2 đứa.
Lên phòng, vừa mở cửa ra là nó để luôn hành lý ở đó, có mỗi 1 giường nó nằm vật ra đó chiếm gần hết cả cái giường luôn. Nhung thấy thế thì phì cười, bỏ đồ ra rồi đi vào nhà tắm. Phòng có thiết kế khá là gọn khi có đầy đủ, tivi, tủ lạnh, 1 quầy rượu nhỏ và 1 bộ bàn ghế salong cũng nhỏ nốt. bên trái góc cửa là nhà tắm. Nhung từ nhà tắm đi ra đã thấy nó ngủ lúc nào không biết. Thấy nó ngủ chiếm hết cả giường, Nhung trèo lên giường, nằm luôn lên người nó, hai tay ôm chặt vòng eo của nó, đầu dụi vào ngực nó rồi nhắm mắt ngủ.

Nó mơ màng ngủ rồi cảm nhận như có vật đè nặng xuống người mình nhưng lại thoang thoảng có mùi lavender nên nó lại chìm vào giấc ngủ.
Khi nó tỉnh dậy thì cũng là 8h23 tối, khẽ cựa mình thì phát hiện có vật cản, mở mắt ra thì thấy Nhung ôm sát mình, nó khẽ đẩy người Nhung ra rồi lấy quần áo đi vào phòng tắm. Khi nó ra thì Nhung đã dậy, gọi chút thức ăn lên phòng, hai đứa cùng ăn rất vui vẻ. Ăn xong rồi nó ngồi chơi điện tử còn Nhung làm cái gì đó thì nó không biết.

Ngày thứ 1.

Nó và Nhung đều từ sáng sớm đã ra biển. Nó mặc quần đùi đen, áo cộc tay đen. Còn Nhung thì diện 1 bộ đồ tắm màu đỏ khiến cho nó choáng váng đầu óc, khi mà cô nàg có nước da trắng mặc màu đỏ tôn da lên lại càng trắng hơn. Không những thế thả ra mái tóc màu nâu lại càng thêm phần yêu nghiệt hơn. Khi Nhung ra đến bãi biển đã biết bao đôi mắt như lang, như sói nhìn Nhung, Nhung biết bọn họ nhìn mình thì cũng thấy ngại ngại, giật luôn cái khăn tắm nó đang khoác trên người rồi khoác vào mình, nó phì cười với hành động của cô nàg, nhưng chỉ nhận được ánh mắt chết người của cô nàng. Nó phơi nắng, cô nghịch nước. thi thoảng đùa nhau. Rồi đến trưa thì ăn ngay tại bãi biển. Đến tối về khách sạn, hết ngày.

Ngày thứ 2.
Nó yêu cầu đổi trò, lần này thì cả 2 đi thăm quan toàn thành phố. Nó mang máy ảnh đi nên chụp được rất nhiều hình của Nhung. Và nó thì không chụp tấm nào đến khi Nhung cầm máy và chụp trộm thì lúc đó nó có 1 tấm. Hai đứa đi toàn thành phố thử hết các món ăn đặc sản ở đây đến nó căng cả bụng, mệt đến giã người rồi về đến khách sạn nghỉ.

Ngày thứ 3.
Ở nguyên trong khách sạn ngủ cả ngày.

Ngày thứ 4.

Lần này thì nó và Nhung đi bãi cát cách thành phố Phan Thiết có 15 phút đi xe. Đến đó trời nắng, Nhung đội mũ vải rất tiện, còn nó đầu trần. Nhung quay sang trêu:
-An đen xì xì.
-Yeah! Vốn dĩ tôi cũng đâu có trắng.
Gió thổi khiến cho Nhung lúc nào cũng phải đưa tay lên giữ mũ. Nhung mặc chiếc váy màu đỏ, bên trên là áo sơ mi trắng khiên nó ngơ ngẩn không thôi. Và hôm nay nó cũng chụp được rất nhiều ảnh của Nhung.

Ngày thứ 5

Sáng sớm Nhung đã dựng nó dậy. Mơ màng vò cái đầu như tổ quạ nó nhìn Nhung. Cô cười khúc khích rồi nói:
-Hôm nay chúng ta làm dân chài đi.
-Hử?
Cgưa tình hẳn thì cô đã đẩy nó vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân rồi. Một lúc sau nó và Nhung xuất phát khi nó mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro bên trong là chiếc áo ba lỗ màu đen, bên dưới là quần đùi kaki xám. Đi dép xỏ ngón. Còn Nhung thì mặc quần bò bó đen và 1 chiếc áo sơ mi kẻ caro giống nó nhưng dáng gọn hơn. Bên dưới đi giày búp bê.

Nó được Nhung dẫn đi dọc trên bờ biển, đi qua bãi đá, sau đồi cát là hiện lên hình ảnh của làng chài nhỏ. Nó ngạc nhiên quay sang hỏi Nhung:
-Cô kiếm đâu ra cái trò này đấy.?
-Tôi tình cờ gặp 1 bác dân làng ở đây giới thiệu khi mà bọn mình đi ăn ấy.
-Ồh.
Nó gật gù rồi bắt đầu tiến đến cái chòi nhỏ được dựng bằng lá cọ, nhìn xung quanh được bao bằng hàng rào sắt có treo mấy tấm lưới bắt cá. Có 2 cái thuyền nhỏ được đặt ngay cạnh bờ biển được buộc vào cái cọc gần đó. Nhung tiến vào trong cái tròi đó, nó đi theo thì Nhung nói chuyện với người đàn ông có nước da đen, gầy. Những nếp nhăn sương gió in hần trên mặt. Nhung nói gì đó rồi người đàn ông kia cũng cười vui vẻ rồi bỏ đi, khi đi qua nó còn cười, nó lễ phép cúi chào rồi đi đến cạnh Nhung hỏi:
-Cô vừa nói gì với bác ấy thế?
-Tôi thuê tròi của chúng ta trong ngày hôm nay.
-….
Nó nhíu mày thắc mắc chưa kịp nói thì Nhung đã nói:
-Chúng ta đi câu thôi.
-ờh, đi câu.

Nó cầm lấy 2 cái cần câu được dựng ở bên cạnh cái cây dừa gần chòi, Và hộp đồ dùng câu cá. Còn Nhung có mỗi việc xách cái xô không. Nhung và nó đi ra chiếc thuyền nhỏ, bỏ hết đồ lên thuyền, cho Nhung vịn vào người lên thuyền. Nó bắt đầu thả dây ra để đoạn dài rồi buộc vào chiếc cọc bắt đầu đủn thuyền trôi ra xa. Nó cũng nhanh chóng nhảy lên thuyền, khiến cho chiếc thuyền chao đảo, Nhung thì bám chặt vào thành thuyền không nhúc nhích khiến cho nó cười thật to.

3Normal Re: [Truyện] Chờ anh on 26/8/2015, 1:01 am

gin96

avatar
Trôi đến một đoạn lênh đênh trên biển vì có chiếc dây nó buộc ở cọc dữ lại rồi, trời trong xanh, không có nắng gắt lắm, nó bắt đầu lôi đồ dụng cụ, móc mồi câu vào lưỡi câu đưa cho Nhung 1 chiếc cần để cô nàg câu, còn nó thì cũng tự làm 1 cái rồi thả dây câu xuống nước rồi nằm ườn ra thuyền ngửa mặt lên trời nhắm mắt lại, Nhung thì háo hức hơn khi mà chốc chốc lại ngó ngó, nhấc nhấc lên cái cần câu lên xem có cá cắn câu chưa.

Đến khi không đợi được nữa thì Nhung quay sang nó định thắc mắc thì đã thấy nó ngủ. Nó ngủ nhắm mắt lại, nắng chiếu vào mái tóc cháy vì phơi nắng của nó làm nổi lên màu nâu của tóc, gió lướt nhẹ qua làm bay bay lưa thưa mái tóc. Nhung nhìn nó, nhè nhẹ đưa tay lên vướt 1 bên má nó khẽ nói:
-Đồ củi đá, có biết là tôi yêu An lắm không?
Nó mơ màng ngủ thì nghe có tiếng nói nhưng không biết là nói gì, mơ màng tỉnh lại thì nhìn thấy Nhung đang nhìn mình, tay đang đặt trên má. Giật mình nó định tránh ra thì Nhung đã nhanh hơn rụt tay lại. Không khí ngượng ngùng bao chùm cả hai khi mà chẳng ai nói câu nói nào. Phá tan bầu không khí quái dị là khi cần câu của Nhung có động tĩnh, cá cắn câu. Nó và Nhung đều cầm vào cần câu đè lên nha, lại khiến cho cả 2 ngưng đọng. má Nhung ửng hồng lên không biết có phải là do nắng hay không hay vì 1 lý do nào khác. Nó cũng chẳng nghĩ nhiều mau kéo con cá lên và gỡ móc câu cho vào xô gần đó. Chẳng lâu sau thì cũng đến cần câu của nó có động tĩnh, lần này thì nó tự túc bắt cá lên và gỡ móc câu. Nhung chỉ có mỗi việc ngồi xem còn la hét chỉ đạo nó nữa, đưa tay cầm con cá lên dí vào người Nhung thì cô nàng la oai oái, vặn vẹo để tránh con cá khiến cả chiếc thuyền chao đảo theo. Nhìn Nhung mặt mày nhăn nhúm, cô bám lấy cái thành của thuyền để cho qua sự chao đảo thì nó lại cười thật to.

Có 2 con cá khá to nên quyết định quay về bờ. Về bờ thì Nhung sa nó đi kiếm củi để nướng cá. Nó cãi lại:
-Sao lại là tôi?
-Vì tôi là vk còn An là ck nên An phải đi kiếm củi.
-Sao Nhung không làm ck và tôi làm vk ý.
-Vậy thì An đi mà làm cá đi. Tôi đi kiếm củi
-….
Nó câm nín rồi đưa tay lên đầu hàng rồi bỏ đi. Đi lung tung lanh quay kiếm được mấy cây củi to rồi cũng mang về. Về đến nơi thì thấy Nhung đang ướp cá. Rồi cả hai cùng bắt đầu nướng cá. Vì lần đầu tiên nướng cá nên cả 2 làm không được ngon, mùi vị hơi là lạ. Ăn xong hai đứa dọn dẹp thì cũng đã đến đầu giờ chiều. Cả 2 bỏ dép và giày ra, đi bộ dọc ven biển, Nhung đi gần bờ nước, song đánh ướt ống quần, còn nó thì quần đùi thì không sợ, cứ thế thoải mái đi.

Đi dọc xuôi về khách sạn, nghỉ ngơi tắm rửa cả buổi chiều. Đến tối thì nó và Nhung tham gia tiệc trên bãi biển do khách sạn tổ chức. Có ăn uống, hát hò và chơi trò chơi, dựng lửa nữa. Cả hai về phòng cũng là đồng hồ điểm gần 1h sáng.

Nó mệt mỏi khi mà hôm nay đã lang thang cả ngày và vừa nãy có mấy người bạn trên bãi biển ép uống khá nhiều. Choáng váng nó về phòng thì bò ngay lên luôn lên giường không thèm để ý đến Nhung. Nhung thấy nó mệt mỏi thì đi đi thay quần áo rồi lên giường để nó nằm sấp suốt rồi bắt đầu matsa lưng cho nó. Nó thấy thật thoải mái, dần rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ 6.

Nó dậy thì đã đến trưa rồi. Nhung cũng đang ôm nó ngủ. Nó đủn Nhung ra rồi bắt đầu vào nhà tắm, tắm rửa, người có chút hôi vì hôm qua đi chơi về mà không tắm. Nó ra thì Nhung vẫn ngủ. Để nguyên cho Nhung ngủ nó đi ra bờ biển. Ngồi tại 1 cái ghế dài trên bãi cát nó đeo kính râm rồi nằm phơi nắng. Phơi được 1 thời gian thì Nhung ra kéo cái kính của nó ra. Nó nhíu mày vì ánh nắng mặt trời đột ngột chiếu vào mắt. Khi đã quen nó nhìn Nhung khi thấy cô nàg mặc bộ váy trắng hở vai có đai lưng màu đen, ngồi ngay sát người nó. Nó hỏi:
-Không ngủ nữa àg?
-Ngủ đủ rồi.
-Vậy sang ngồi bên kia tận hưởng nốt ngày cuối cùng đi.
-Không thích, tôi muốn ngồi cùng An cơ.
-Ngủ cùng nhau, ôm tôi suốt ngày không chán àg?
-Không chán.
-Thôi, tôi chịu cô, tôi sang chỗ khác ngồi đây.
Nói hết câu, định đứng lên thì Nhung đã kéo nó lại nói:
-An.
-Hử?
-Tôi yêu An.
Nó nhếch mỗi cười vui vẻ nói:
-Ờh, tôi cũng yêu Nhung. Mẹ trẻ của con, con yêu mẹ nhiều lắm ý, bây giờ thì buông ra được chưa ạ.?
-Không phải yêu như thế.
Vừa dứt câu, Nhung tiến tơi hôn vào môi nó. Cô nàg nhắm mắt lại còn nó cứ thế trợn tròn mắt nhìn. Bừng tỉnh, nó đẩy Nhung ra, đứng phắt dậy quát:
-Nhung bị điên àg?
-Không hề, không hề, Nhung thực sự yêu An.
-Đừng có điên, đó chỉ là tình bạn thôi. Chúng ta thân nhau quá mức lên Nhung ảo tưởng thôi. Dừng ngay cái suy nghĩ đó đi.
Nó *** gắt nói rồi chợt thấy, Nhung khóc khiến nó bốii rối. nó nói:
-Tôi về phòng trước, tối nay chúng ta về Hà Nội luôn.
Nó quay đầu bỏ đi, đi được vài bước thì Nhung khẽ nói, dù nhỏ nhưng nó vẫn nghe được:
-An cũng có cảm giác với Nhung mà, có phải không?
Nó im lặng, lắc đầu nhắm chặt mắt rồi đi thật nhanh về khách sạn. Về phòng nó nhanh chóng thu dọn đồ đạc của cả 2, gọi điện cho mẹ nó đặt vé sớm nhất về Hà Nội. Mẹ nó thắc mắc vì sao lại muốn về sớm thế mà không ở lại chơi thêm. Nó kêu là chán rồi. Mẹ nó đồng ý và đặt vé, đến 7h tối là có chuyến về. Nó nhìn đồng hồ thì bây giờ mới có 3h chiều. Nó ngồi trên ghế salong trên phòng và bắt đầu suy nghĩ đến những lời Nhung nói.

Trong khi đó ngoài bãi biển.
Nhung chợt đau nhói khi nhớ mỗi lời nói của nó. Cô đã tự biết trước, liệu trước tình huống nó có thể phản ứng như vậy. Nhưng vì sao khi nó xảy ra nó vẫn cứ đau quá. Cứ nghĩ đến việc nó nói muốn về Hà Nội luôn trong tối nay, không còn những ngày ở riêng cạnh nhau nữa. Cô chợt thấy hẫng cùng cực. Gạt nước mắt đi Nhung đứng lên lững thững ven bờ biển.
Đi đến đâu cô không rõ, chỉ biết cứ đi và cứ đi.

Nó ngồi trong phòng đợi Nhung, chợt ngó lên chiếc đồng hồ thì bây giờ cũng gần 6h rồi mà vẫn chưa thấy Nhung về. Ngó ra ngoài trời mùa hè vẫn chưa tối, những ánh nắng vàng gắt của mặt trời lưng trừng giữa mặt biển chiếu thẳng vào cửa sổ phòng nó. Chợt nhẩm, nó đứng dạy, cầm theo điện thoại đi và bắt đầu chạy ra bãi biển tìm Nhung.

Chạy ra cứ tưởng Nhung sẽ ngồi tại chỗ vừa nãy, nhưng bây giờ lại không thấy ai, ngó nghiêng hết hướng vẫn không thấy bóng dáng cô nàg. Lôi điện thoại ra thì đợi 1 hồi chuông dài thì không thấy nhấc máy. Cứ gọi đi gọi lại nhiều lần, Nó sốt ruột thì không gọi nữa, mà tìm 1 người bán hàng gần đó vội hỏi:
-Cô ơi! Cho cháu hỏi vừa nãy có cô gái mặc váy trắng ngồi đây, cô biết cô ấy đi đâu rồi không ạ?
-Không, không biết.
-Vâng cháu cảm ơn cô.
Nó cúi đầu càm ơn rồi lại chạy hỏi 1 đám người đang nghịch cát gần đó.
-Xin hỏi có thấy cô gái mặc váy trắng đi qua đây không?
Mọi ng ở đó cùng lắc đầu vang nói lên:
-Không, không hề có.
Nó lại chạy đi 1 đoạn nữa, tìm được nhân viên mặc áo cứu hộ đang ngồi trên chiếc ghế cao quan sát nó chạy đến gần rồi hỏi:
-Chú ơi! Chú có thấy bạn gái mặc váy trắng chạy qua đây không?
-Không.!
Nó chán nản vò đầu, cô nàg này liệu đi đâu được cơ chứ. Nó sốt ruột lại lôi điện thoại ra gọi. Tình trạng vẫn như thế, nó đưa tay lên quẹt dòng mồ hôi đọng lại trên trán mình, rồi bắt đầu chạy dọc bờ biển, lại đi chạy hỏi mọi người xung quanh đó.

Rồi cứ chạy khi chạy ra bãi đá nó chạy vượt qua cả bóng trắng đang ngồi ngẩn ngơ trên mỏm đá đang nhìn ra bãi biển mà không hề biết. Nó cứ chạy đến khi ánh mặt trời tắt hẳn chỉ còn rọi lại ánh sáng của trăng yếu ớt và ánh đèn đường vàng vọt chiếu vắt vào. Ngó nghiêng mãi mà không hề thấy. Đến khi nhận ra thì là cũng là lúc 7h hơn khi mà nó nghe thấy có tiếng của tv đang chiếu thời sự. Nó thở hổn hển, ướt đẫm mồ hôi chiếc áo cộc tay đang mặc. Gần như bỏ cuộc thì Nhung gọi cho nó, nó nhanh chóng mở máy lên, gắt quát:
-Làm gì mà bây giờ mới gọi lại hả? Cô đang ở đâu.?
-Tôi ở 1 chỗ trực tiếp với ánh trăng, nơi cao, và xa chỗ An đứng.
-Cô điên àg? Mau về phòng ngay.!
-Tôi không muốn.!

Nó cứ cầm điện thoại nói, rồi theo ánh tăng men theo dọc bờ biển rồi khi nhìn thấy gần đó có 1 bóng ngồi co người cầm điện thoại đang nghe nhìn ra bờ biển thì nó biết đó là Nhung. Tắt điện thoại đi tiến lại đằng sau người đó, nó nhìn thấy 1 cô gái đang khóc thầm khi tay nắm chặt chiếc điện thoại đang hiện chế độ kết thúc cuộc gọi. Nó thở dài rồi tiến lại đến cầm tay Nhung kéo dậy đi về.

Nhung giật mình khi có người kéo lấy tay mình, nhưng lại bình tĩnh hơn khi nhận ra người đó là nó. Lòng bàn tay nó ướt đẫm môg hôi nắm thật chặt tay cô, dù không thuận theo nhưng vẫn bị nó kéo về. Về đến phòng nó không nói năng gì để ngay cô nàg ngồi trên giường còn mình thì bỏ vào phòng tắm, người nó ướt nhẹp và hơi chút có mùi hôi.

Nhung ngồi ngoài thì thất thần rồi lên giường nằm quay mặt sang 1 bân. Nó ra khỏi phòng tắm thì thấy Nhung đang nằm quay lưng về phía mình, đi sang bên kia thấy cô nàg mở mắt và 1 giọt nước mắt vẫn đọng trên khoé mắt. Nó khẽ nói:
-Về Hà Nội, 9h có chuyến. tôi gọi thức ăn lên rồi cùng ăn.
Nó gọi đồ ăn lên, nhưng Nhung không hề để ý tới, nó thấy vậy thở dài rồi cũng lẳng lặng bỏ ra ngoài. Khi tiếng cửa được đóng lại vang lên thì tiếng khóc của Nhung cũng bật ra.

Nó tiến vào phòng khi đồng hồ điểm 8h30, nó nói với Nhung là phải đi. Nhung cũng lẳng lặng đi vào nhà tắm. Chuẩn bị xong thì cả hai ra sân bay rồi về.

Về đến Hà Nội cũng đã là 1h sáng. Mẹ nó cho người ra đón, Vì muộn nên mẹ nói Nhung ngủ lại nhà nó, ngủ ở phòng dành cho khách, còn nó vừa về là bỏ luôn vào phòng.

Ban đêm.

Nóng quá…
Sao nóng quá vậy…
Nó mơ màng mở mắt khi thấy thực sự nóng, nhìn điều khiển điều hoà, 18 độ rồi mà. Bấm thêm nút giảm xuống 15 độ, nó lại mơ màng nhắm mắt lại…
Nhưng rồi nóng quá không chịu đựng được, nó loạng choạng tỉnh dậy ra ngoài phòng bếp lấy nước uống. Trán nó đổ đầy mồ hôi, ướt cả lưng áo đằng sau lưng. Nó thở ra hơi nặng lề, mở cửa tủ lạnh khi hơi lạnh phà vào mặt. Nó mỉm cười nhẹ, khẽ lẩm bẩm:
-Thật thoải mái.

Khi thấy trán mình khố hết mồ hôi thì nó cũng đóng cửa tủ lạnh lại mơ màng đi vào phòng mình mà không hề biết hành động của nó thi hết vào mắt của một người. Đồng hồ điểm 3h23am.
Nó về phòng hai chân run run, như rút hết mất sức lực vậy như muốn quỵ xuống, nó cố đưa chân về giường nhận thấy hơi lạnh của điều hoà thì thấy thật lạnh, tắt điều hoà đi, kéo cái chăn mỏng ra quấn quanh người, nó cố nhắm mắt đưa mình vào giấc ngủ.

Nhung về đến Hà Nội, mẹ nó kêu ở lại ngủ, cô muốn cự tuyệt nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của nó thì cô lại đồng ý. Cô về phòng dành cho khách chứ không phải phòng nó, đến nửa đêm khi không thể nào ngủ được, thì cô nghe thấy co tiếng động ngoài bếp. Ra bếp mới thấy hết mọi hành động của nó. Nhung đã rất ngạc nhiên khi mà nó đi qua cô mà không hề hay biết, và dù cách nó tầm 2 bước cô cũng có thể cảm nhận được hơi nóng từ người nó bức ra. Khi thấy nó vào phòng, cô cũng đi theo. Chợt co mình khi mà nhận thấy hơi lạnh ở phòng nó bao chum đến người. Thấy nó nằm co dò, rên hừ hừ trên giường, cô nhanh chóng tiến lại gần sờ vào người nó, khẽ giật mình
*Người An nóng quá*

Cô nhanh chóng mở tủ quần áo của nó kiếm đại trong đó 1 cái áo khoác đắp lên cho nó, rồi chạy ra ngoài đi tìm tủ thuốc, tìm mãi mà không thấy, cô lại chạy vào trong phòng nó xem nó thế nào. Lúc này thì lại thấy nó nằm vật trên sàn người co lại, mặt mày tái mét, xon mắt dại đi, khẽ lẩm bẩm:
-Khó...tôi khó… thở..quá
-An..An đừng làm tôi sợ.!
-tôi…a…- Nó nói với giọng đứt quãng ngắt dứt giữa chừng khi mà như không còn không khí.
-Cô ơi! Cô ơi! An…
Nhung hét lên, cô chạy tới ôm lấy nó thu vào lòng nhưng càng cố thì lại càng tuột ra hơn, cứ cố gắng hô lên:
-Cô ơi! Cô! An chờ tý, chờ một tý thôi…Cô ơi!
Cũng lúc đó khi Nhung đang tự chấn tĩnh mình thì mẹ nó chạy vội vã khi trên người có khoác mỗi cái áo mỏng giọng hốt hoảng hỏi:
-Có chuyện gì? Ôi con tôi.!
Khi thấy tình hình của nó, thì mẹ nó chạy nhanh đến còn vội đẩy cả Nhung ra rồi nhanh chóng ra lệnh cho Nhung:
-Mau..mau..gọi cấp cứu, nhanh! Còn ở đó mà khóc.! Nhanh lên…
Nhung cuống cuồng khi bị mẹ nó quát tay cầm điện thoại cứ run run rồi cuối cùng cũng bấm được số điện thoại gọi cấp cứu.
Trong đêm tiếng còi xe cấp cứu vang vọng 1 khu phố.

7h sáng bênh viện Medalap

Nhung ngồi trong phòng bệnh nhìn nó đang nhắm mắt ngủ, trên tay truyền ốm dịch và ống thở oxi. Khuôn mặt hơi xanh sao cùng với những tiếng “bíp..bíp” của máy điện tâm đồ khiến cho cô biết nó ổn rồi. Cô dã rất bất ngờ khi được nói chuyện với mẹ nó. Cô còn nhớ rõ như in khuôn mặt của người phụ nữ đã nhăn nhó như thế nào khi con mình được đưa vào phòng cấp cứu nhưng lại không dám chảy giọt nước mắt. Bà cần mạnh mẽ để còn xử lý được mọi tình huống.

******

Khi cô ngồi ngoài phòng chờ bà chỉ lẳng lặng đến gần khẽ cầm tay cô như an ủi rồi nói:
-Cảm ơn cháu..thực sự cảm ơn cháu.!
-Cháu…
-Không có cháu thì chắc An nó đã không kịp rồi.!
-Bác nói thế là sao ạ?

Rồi khuôn mặt như xa xăm của bà hồi tưởng lại. giọng trầm thấp kể:

-Đó là lỗi của bác, có 1 lần mùa hè khi An mới có 2 tuổi vì khi nó ngủ trong phòng bác đã bật điều hoà vì nghĩ mát khiến cho nó thoải mái ngủ còn mình thì đi làm đợi đến lúc người giúp việc đi chợ về là vừa lúc nó dậy. Nhưng nào ngờ người giúp việc đó gọi điện đến nói nhà có việc phải về gấp không qua nhà được. Bác cũng biết định ghé qua nhà xem An nó thế nào nhưng lúc đó chỉ vì vướng một bản hợp đồng thế là bác đã quên mất nó còn ở nhà 1 mình. Rồi đến quá giờ trưa bác về khi mở cửa phòng ra cơn lạnh áp vào người bác rồi như bất động khi nhìn thấy An đang nằm co rúm trên sàn nhà, mặt mày xám xanh lại. Bác sợ quá, chạy tới ôm nó vào người vỗ nhẹ nhẹ vào má nó rồi khẽ gọi
“An! An có nghe thấy mẹ nói gì không?”
“..”
Nó không trả lời bác, nhưng môi nó mấp máy lúc đó bác đã như bất chấp hết mọi thứ mà đưa nó vào bệnh viện. Khi được cấp cứu xong. Lời của ông bác sĩ đó luôn vang lên trong đầu bác:
“Sao già đình chị bất cẩn thế? Cháu nó còn bé đã bật điều hoà cho cháu ngủ, nếu không nhanh thêm tý nữa thì đã không kịp rồi, cháu được chuyển đến với tình trạng thiếu oxi,. Phổi của cháu kém hơn những đứa trẻ khác, nên hô hấp kém do phổi. Tôi mong gia đình từ giờ trở đi sẽ giữ cho mọi hoạt động của cháu để hô hấp ổn định.!”

Từ đó trở đi mọi hoạt động thể thao trên trường của nó bác đều xin miễn hết. Nó không hề biết chuyện này, có 1 lần nó xin đi học võ, Bác đã kiên quyết không đồng ý nhưng nó vẫn cố cứng đầu đi học rồi bác đành chấp nhận mà phải đến gặp riêng thầy dậy võ của nó mà nhờ thầy cân nhắc về trường hợp của nó. Cũng may 1 điều là từ lúc học võ trở đi, nó khoẻ mạnh hơn, nhanh nhẹn hơn và theo bác quan sát thể chất của tốt hơn. Bác cứ nghĩ từ giờ trở đi sẽ không bao giờ gặp phải tình huống này lặp lại nhưng mà bây giờ lại không tránh khỏi.

Người phụ nữ khẽ thở dài rồi nhẹ giọng nói:
-Bác chờ đến lúc nó cấp cứu xong rồi nhờ cháu chăm nó 1 lúc bác về nhà lấy 1 ít đồ cá nhân.
-Dạ vâng.
Đợi đến hơn 1 tiếng nữa thì cửa phòng cấp cứu được mở. Mẹ nó và cô đều dứng bật dậy tiến tới bác sĩ hỏi. Ông bác sĩ nói qua loa tình hình của nó và nguyên nhân là:
-Vận động quá sức, do đột ngột nhiễm lạnh dẫn đến sốt, rồi co giật rồi thiếu oxi do phổi yếu.

Nó đã được chuyển về phòng bệnh thường, người nhà có thể đến thăm nhưng do tác dụng của thuốc lên nó chưa tỉnh lại.

******

Cô nhớ lại, cầm tay nó miết qua miết lại các ngón tay ngắn ngủn của nó, giờ cô mới phát hiện bàn tay của nó chẳng cân xứng với người nó gì cả. ngón tay thon nhưng lại mũm mũm ngắn hơn so với cả tay cô. Thế mà người lại cao hơn cô cơ đấy. Ngồi 1 lúc thì mẹ nó cũng đến, đến phiên cô về nhà. Đến đầu giờ chiều cô lại đến, cô có nói với mẹ nó là bây giờ cô cũng chịu trách nhiệm chăm sóc nó. Mẹ nó thở dài dù không muốn làm phiền tới cô nhưng mà bây giờ bà lại không thể vừa đảm nhận việc ở công ty lại vừa lo cho nó. Nếu thuê người ngoài thì bà lại không yên tâm, thôi đành nhờ Nhung vậy.

Khi mẹ nó vừa rời đi, cô ngồi đó nhìn nó một lúc sau thì bố nó đến. Lần đầu tiên cô được gặp bố nó và cũng nhớ lại là nó chưa bao giờ đề cập về bố của mình với cô. Bố nó đến, có nói vài điều hỏi thăm qua tình hình của nó rồi lại đi.
*Người đàn ông vô tâm*
Cô đã có suy nghĩ lướt qua khi bóng của ông ta khuất sau cánh cửa phòng. Rồi khi nó tỉnh lại nhìn cô, cô đã rất cuống cuồng hỏi nó đủ mọi thứ:
-Có đau chỗ nào không?
-Có còn khó thở không?
-Có còn đau đầu không?/….
Và còn nhiều câu hỏi nữa được cô lôi ra hết. Nhìn được ánh mắt nhăn nhó của nó và khẽ mấp máy môi. Cô dí sát tai mình trước miệng nó để nghe nó nói rồi mắt cô trợn to rất đỗi ngạc nhiên rồi tức tốc chạy ngay đi. Khi mà tỉnh dậy điều đầu tiên nó nói không phải là nói về sức khoẻ của mình mà lại muốn nói:
-Tôi…đói.!

Cô chạy ngay đi tìm bác sĩ để hỏi chế độ ăn uống của nó và ngày sau đó nó được tiếp tế lương thực vào dạ dày là bát cháo trắng ở căng tin bênh viện. Nó tỉnh lại, bác sĩ khám sức khoẻ của nó hồi phục rất nhanh, chỉ cần theo dõi 2 ngày nữa là được về. Mẹ nó cũng mừng lắm, nhưng không quên mắng nó vì tội để phòng điều hoà quá lạnh, mẹ nó còn bảo là bà sẽ cắt điều hoà phòng nó thay vào đó là quạt điện. Nó nhăn mày nhăn mặt than vãn:
-Mẹ ơi! Trời nóng thế này thì sống sao nổi?

Thời gian nhanh chóng trôi qua, nó được về nhà nghỉ ngơi và sức khoẻ cũng trở lại bình thường và còn chờ nữa là kết quả thi ĐH. Đối với các nhà có con cái thi Đh thì đây là khoảng thời gian căng thẳng nhất và gia đình Nhung cũng vậy. Có nhiều lúc nó chẳng biết đối mặt với Nhung như thế nào. Cứ Nhung ở đâu là không có nó ở đó, Nhung sang nhà nó chơi có mẹ nó ở nhà thì nó kiếm cớ đi chơi chỗ khác. Có hôm mẹ nó hứng thú lên rủ Nhung sang nhà ăn cơm, thì chỉ có thời gian ngồi trên bàn ăn là 2 đứa nhìn nhau còn đâu nó trốn trong phòng còn Nhung thì ở ngoài phòng khách với mẹ nó.
Cứ mỗi lần lảng tránh đi có khi bắt gặp được ánh mắt thất vọng của Nhung thì nó lại cảm thấy khó chịu vô cùng mà không biết vì sao. Lắc đầu xua tan đi những suy nghĩ của mình. Nó nhắm mắt nằm vật ra giường thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa và giọng mẹ nó nói:
-An ơi! Con đưa Nhung về hộ mẹ nhé.? Mẹ có chút việc bận.
-Dạ, vâng

Nó đứng dậy đi ra ngoài thì đã thấy Nhung đứng sẵn ở đó chờ nó rồi, còn mẹ nó thì đã đi vào phòng. Nó cười ngố với Nhung coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra giữa 2 đứa. Dắt xe, nó đưa Nhung về nhà. Trên xe Nhung lại ôm nó, đặt cằm lên vai nó. Nó để im cho Nhung ôm, đi xe về đến nhà Nhung thì Nhung bảo lên nhà Nhung chơi. Nhìn ánh mắt của Nhung mong đợi mà nó đồg ý.

Đi vào nhà, thấy có bố Nhung đang đọc báo trong phòng khách, nó cúi đầu chào hỏi. Bố Nhung cũng vui vẻ nói chuyện với nó. Được 1 lúc thì Nhung lôi kéo nó lên phòng mình, nó áy láy gãi đầu nhìn bố Nhung đang nhìn 2 đứa nó lên cầu thang. Rồi khi khuất bóng bố Nhung thì Nhung kéo tay nó vào 1 căn phòng đập vào mắt nó là tràn ngập màu tím. Tường toàn bộ sơn màu tím, viền thì sơn màu trắng, căn phòng ngọn ngàng sạch sẽ, giá sách, giá để sách vở riêng biệt. Bàn học sạch sẽ ở giữa phòng có 1 chiếc giường đơn màu tím nốt =.=…bên cạnh thì có tủ đồ nhỏ để bên trên là hình của nó khi đang ngủ gật. Quay sang nhìn Nhung với ánh mắt rất chi là thì cô nàg chỉ nhún vai cười cho qua.

Nó tiến tới ngồi trên giường Nhung. Nằm vật xuống thở dài 1 hơi hỏi Nhung:
-Đỗ Đh thì Nhung sẽ ở đâu? Ở nhà hay ở trọ để sống 1 mình?
-Bố mẹ tôi thì chắc không cho ra ở riêng đâu.
Nhung bĩu môi nói rồi tiến đến ngồi cạnh nó, đưa tay lên vuốt má nó, nó quay mặt đi để tránh hành động của Nhung. Nhưng cũng chẳng kịp để nó làm được thì Nhung đã giữ khuôn mặt nó tiến tới đưa môi hôn xuống môi của nó. Nó mở to mắt nhìn Nhung, nhìn được rõ đôi mắt đang nhắm lại của Nhung. Môi nó được bao phủ bằng đôi môi mềm của Nhung có hương vị đào. Nó cứ giữ nguyên như thế đợi đến khi môi Nhung rời ra. Nó chợt hỏi:
-Lý do Nhung thích tôi là gì?
Nó nhìn Nhung, Nhung nhìn nó rồi nằm ngày xuống, gối đầu trên tay nó, vùi mặt vào bên góc cạnh tai nó rồi khẽ nói:
-không có lý do để tôi thích An, nhưng có lý do để tôi yêu An.
-Vậy lý do đó là gì?
-Tôi không biết.
Nhung tinh nghịch trả lời rồi thơm nhẹ lên tai nó. Điều đó khiến cho nó đỏ bừng cả hai tai. Đúng lúc đó thì mẹ Nhung mở cửa nói:
-Hai đứa xuống dưới nhà ăn trái cây này…
Nó và Nhung luống cuống ngồi bật dậy, lung túng rồi nó cũng bật thốt lên trả lời:
-Dạ vâng, bọn cháu xuống đây ạ.
-ukm, xuống ngay nhé,
-Dạ.
Cả 2 đồng thanh rồi nó đứng dậy theo bác gái xuống dưới nhà.
Nó ở nhà Nhung nói chuyện một lúc rồi cũng xin phép về.

Hai tuần sau. Ngày biết điểm thi ĐH.

Sáng sớm mẹ nó đã nói với nó:
-Con lên mạng xem điểm đi.
-con biết rồi. àg mẹ ơi…
-ơi con.
Nó ngập ngừng rồi nói.
-Nếu con đỗ ĐH, con sẽ có quyền lựa chọn ở lại đây hay là đi du học không ạ.?
-Nếu con thực sự muốn và xác định được con đường của mình sắp đi thì mẹ đồng ý.
Mẹ nói rồi xoa đầu nó. Nó mỉm cười rồi bỏ vào phòng. Bật máy tính lên.
Trống ngực nó đập. Thở dài 1 cái nó bắt đầu gõ tên và số báo danh của mình vào phần tra điểm….


Hai Ngày sau.
. Trong cửa hàng cafe có tiếng cười nói rôm rả. Khuôn mặt của ai cũng tươi cười. Nó đang nấc cốc bia lên hô cụng với các anh chị cùng làm trong quán. Vừa đặt cốc bia xuống nó quay sang thì Nhung đã đưa ngay miếng nem ngay kề miệng nó. Nó chợt giật mình rồi cũng mở miệng để Nhung đút miếng nem vào. Nhung cười tươi, nó cũng cười rồi nhai miếng Nem. Quay sang thì nhìn thấy các anh chị đang nhìn nó và Nhung với ánh mắt rất chi là, rồi có người lên tiếng nói:
Hai đứa thân với nhau nhỉ.?
Nó chưa kịp lên tiếng thì Nhung đã chen lên trước nói.
Chúng em đang yêu nhau mà. Mọi người không biết hả.?
-Hả?
Mọi người đồng thanh hô, còn hướng ánh mắt ngạc nhiên cực độ sang nhìn nó và Nhung. Đến nó cũng phải trố mắt quay sang nhìn Nhung. Nhung thấy mọi người nhìn mình thì thoải mái nhún vai nói:
.Bình thường mà, chẳng nhẽ mọi người kì thị bọn em chỉ vì bọn em yêu nhau.?
Nghe Nhung nói thì mọi người cũng trở về trạng thái ban đầu rồi có 11 người phá vỡ sự im lặng nói:
-Không phải anh chị kì thị bọn em, anh chị còn ủng hộ nữa là, chỉ là do hơi ngạc nhiên vì 2 đứa dám mạnh bạo công khai như thế.
-Có gì đâu anh, sống thật thôi mà. An nhỉ?
-ukm..ukm
Nó trả lời trông đần đến phát tội làm mọi người đều cười ầm lên. Và thế rồi lại vui vẻ, có 1 người nâng cốc bia lên nói:
-Nào, chúc mừng cho 2 tân sinh viên mới của 2 chúng ta.
-1..2..3…Yô.
-Khoan. Nó chặn lại nói:
Chỉ có 1 tân sinh viên thôi.
-Nói như thế, chẳng nhẽ là em trượt hả An?
Mọi người nhìn nó ngạc nhiên hỏi, và cả Nhung cũng vậy. Thái độ của mọi người như vậy vì từ hôm nhận được điểm nó chẳng nói gì cả. Mà nó chỉ nói với mọi người muốn liên hoan 1 bữa thật hoành tráng. Mọi người thì cứ nghĩ nó mở bữa liên hoan để ăn mừng nó và Nhung cùng đõ ĐH nên cũng vui vẻ nhận lời. Nào ngờ bây giờ nó nói thế cũng khiến cho ai cũng giật mình. Nhung thì có lẽ là ngạc nhiên nhất, vì khi vừa biết điểm cô đã chạy sang nhà nó để khoe, thấy mẹ nó có vẻ vui còn nó thì chỉ mỉm cười rồi kéo tuột cô vào phòng rồi 2 đứa cùng chơi điện tử. Mà chẳng đề cập đến vấn đề đỗ hay không đỗ.

Thấy thái độ của mọi người, nó nhún vai nói:
-Có gì mà mọi người ngạc nhiên vậy, mọi người cũng biết lực học của em mà.
Nó nói xong cũng liền đưa cốc bia lên miệng uống hết trong 1 hơi. Quay sang còn hồn nhiên hổi hơi bia vào mặt Nhung còn cười cười nữa. Nhung nhìn nó cười thì lại im lặng mà chẳng nói lăng gì. Nó thôi không nhìn Nhung nữa và quay sang lại nói tiếp:
-Em có chuyện muốn thông báo.
-Chuyện gì?
-Em sẽ đi du học ở Ý, về pha chế cafe.
-CÁI GÌ?
Lần này thì tất cả mọi người đều nhân nhượng nữa mà hét thẳng vào mặt nó khiến cho nó nhăn mày và lui người lùi lại. Nhưng chưa kịp dướn người ra đằng sau thì Nhung đã nắm chặt tới ống tay áo nó nói:
-An nói thật?
-ukm…thật mà.
-Vậy khi nào em đi?
-ngày kia ch ạ.
Nó cười cười nói.
-Thôi nào, mọi người phải vui lên đi. Bữa chia tay cuối phải vui lên, thì em mới có tinh thần học tập chứ.
Nó lại khui ra 1 chai bia nữa, giơ lên cao rồi chờ mọi người cùng chạm cốc với mình. Mọi người thấy nó như thế thì cũng không đành lòng, nhưng cũng vẫn giơ cốc lên chạm cốc uống với nó.



Nó về nhà trong tình trạng khá say khi mà không để tự đi về được, mà Nhung phải gọi taxi để đưa 2 đứa nó về nhà.

Hôm nay mẹ nó không có nhà, Nhung đỡ nó lên phòng, cởi giày cho nó ra chỉnh người cho nó nằm thoải mái rồi ngồi bên cạnh nhìn nó.
Cái con người này thật vô tâm, tại sao không nói với cô lời nào mà đã quyết định đi như thế. Hay là vì trốn tránh tình cảm của cô mà lại muốn bỏ đi. Nếu thực sự như thế thì cô nguyện sẽ giấu mãi tình cảm này để được ở bên nó, để được nhìn nó mỗi ngày.
Nhung khóc, đưa tay lên để che tiếng nấc, nhưng chẳng giấu được là bao khi có những giọt nước mắt rơi xuống má nó.
Chợt có lực kéo Nhung vào lòng nó khiến Nhung nằm hẳn trên giường. Nó ôm chặt lấy Nhung, cố vùi mình vào mái tóc của cô rồi lại chép miệng ngủ. Nhung nằm trong lòng nó cố ngăn chặn tiếng nấc run run để không làm nó tình giấc, rơi bia, hơi rượu của nó phà vào mặt cô khiến cho 2 má cô ửng đó. Khẽ lướt nhìn khuôn mặt đó. Lẩm bẩm nói:
-Đồ vô tâm…
Cô cứ thút thít mãi như thế rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, Nhung dậy trước nó, vội vàng về nhà khiến cho bố mẹ giật mình vì đôi mắt sưng húp. Nhung trốn trong nhà cả ngày hôm đó.

Nó tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ, vò cái đầu đống rơm của mình. Nó nhớ lại sự việc hôm qua, không nhìn thấy Nhung đâu, nó nhếch môi cười, rồi bỏ vào nhà tắm. Hôm nay sẽ là 1 ngày bận rộn đây. Nó còn phải chuẩn bị để cho chuyến bay ngày mai nữa.

Sáng hôm sau…Sân bay Nội Bài.

Nó đang ngồi ở khu vực chờ. Hôm nay không có ai đưa nó đi cũng không có ai tiễn nó cả. Nó tự đi 1 mình. Mẹ nó thì đã sang đó trước chuẩn bị cho nó. Nó chỉ có mỗi việc vác cái thân sang và bắt đầu việc học. Từ hôm kia tới giờ, nó chưa được gặp Nhung, cũng chưa nhắn tin hay gọi điện cho cô nàg. Hôm nay lại không thấy Nhung tới đưa nó đi. Cũng chợt chạnh lòng. Chợt có loa thông báo tới giờ bay chuyến của nó. Đứng dậy cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn. Nó mỉm cười tiến vào khu vựa kiểm soát.


Nhung đang vùi mình vào chăn, hai mắt của cô sưng húp lên. Suốt từ hôm qua tới giờ cô không bước chân ra khỏi phòng. Cô biết hôm nay là ngày nó bay nhưng không hiểu sao không không dám đến tiễn nó. Cô sợ khi cô đưa nó đi, cữ nghĩ đến đó là cô không chịu đựng được sẽ lại khóc, lại gây phiền hà ra cho nó. Cô đau lắm. Cứ lại cứ nghĩ đến thì nước mắt cứ tự động rơi.
Đang khóc bỗng có tin nhắn báo đến…
Chẳng còn tâm trí nào đọc tin nhắn, nhưng lại cứ hi vọng đó là tin nhắn của nó. Đúng là tin nhắn của nó rồi. Tin nhắn của nó chẳng dài nhưng lại khiến cho cô rơi nước mắt mãi không thôi.
“Chờ An. Chờ An có đủ năng lực để bảo vệ Nhung. Chờ An có đủ tự tin nói yêu Nhung. Sẽ nhanh thôi, chờ An nhé.”
Những giọt nước mắt cô rơi bây giờ không phải là vì đau khổ mà là vì quá hạnh phúc. Ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng Nhung khẽ nói:
-Em sẽ chờ.

Trong 1 căn phòng, trên mặt bàn trống trơn lại có 1 tờ giấy có nội dung:
“Giấy Báo Trúng Tuyển Đỗ Đại Học.
Họ và Tên: Lê Hoàng An….”

Sponsored content


Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết