You are not connected. Please login or register

 » Góc Thành Viên » Nhật Ký Soulles » [Nhật Ký] Hâm

[Nhật Ký] Hâm

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 8 trong tổng số 9 trang]

176Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 3/5/2017, 1:00 am

gin96

avatar
Mấy ngày nghỉ lễ- Không FB, không Insta, Không internet. Ở nhà và quanh quẩn cả ngày....không làm gì cả, hoàn toàn không làm lên tích sự gì cả.
Biết người kia đi nghỉ lễ, biết được một sự thật đau không thể tả dù đã lường trước. Không thể ngăn bản thân bớt buồn, biết vậy...nên để đó. bỗng dưng lười giao tiếp với xã hội...với cả những người mang tiếng thân quen.

177Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 5/5/2017, 1:14 am

gin96

avatar
Ngày mai cần xách ba lô lên và đi...

178Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 12/5/2017, 7:36 pm

gin96

avatar
Mạn tính là điều gì đấy rất phiền nhiễu. Viêm họng hạt mạn tính+Viêm mũi xoang mạn tính, cơn đau, sốt cao, nuốt nc bọt, uông ngụm nc như tra tấn. Bình thường thôi cũng có cảm giác cục đá chẹn ở họng rồi. Mau khỏi đi...mau khỏi đi hai ngày vậy là quá đủ rồi.

179Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 20/5/2017, 11:16 pm

gin96

avatar
Ho một đêm thì y như rằng hôm sau cái cổ họng là như kiểu không phải của mình luôn. À mà, vốn dĩ nó vẫn thường xuyên thi thoảng không phải là của mình. Chỉ cần một mình và nằm trong phòng là thoải mái rồi. Bước ra khỏi phòng làm gì...ngoài đó đầy rẫy sự nghuy hiểm không chơi được đâu Tạm biệt nha Tạm biệt nha . Sắp Tốt nghiệp rồi. Sắp Thất nghiệp rồi.

180Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 25/5/2017, 11:31 pm

gin96

avatar
Đang thời kỳ ôn thi tốt nghiệp và bắt đầu cuốn gói ra khỏi trường...

181Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 5/6/2017, 5:41 pm

gin96

avatar
3h sáng tin nhắn:"4h30 ch vào Đà Nẵng. Học đi mà thi cho tốt"....

182Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 6/6/2017, 5:42 pm

gin96

avatar
Cúm. Hắt hơi là chảy máu mũi. Một buổi tối 5 lần chảy máu mũi, đi tong bịch giấy ăn 8k trong một buổi chiều...

183Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 15/6/2017, 10:23 pm

gin96

avatar
Học hành chán không chịu được....

184Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 22/6/2017, 10:40 pm

gin96

avatar
Kiểu buồn cười ntn, vào một buổi sáng đẹp trời khi cách còn vài ngày nữa đi thi. Ta nhập viện...điều buồn cười ở lỗi là nhập viện rồi lại ra viện một cách nhanh chóng. Bây giờ hiện nay thì có thêm một người bạn mới ở chỗ "mạn tính" theo cùng. Một năm đổ về đây đổ tiền vào bệnh viện quá nhiều rồi. Thuốc thang cũng vậy. Sức đề kháng quá đáng lắm rồi đấy! Mệt mỏi, mệt mỏi quá rồi

185Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 29/6/2017, 10:57 pm

gin96

avatar
Ta chẳng hiểu sao lại quay ngược lại tìm những mảnh vụn ký ức đó để tự ôm lấy sự thương hại, sự tủi thân, sự khổ đau một mình. Biết rồi ai cũng sẽ khác, bản thân ta cũng chẳng ngoại lệ. Biết điều là vậy nhưng vẫn thấy đau vô cùng. CÓ những điều tưởng trừng là sự vui sướng hóa ra chỉ là nắm tro tàn của sự đau thương còn bố thí xót lại thôi. Mệt mỏi, thực sự mệt mỏi

186Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 3/7/2017, 9:52 pm

gin96

avatar
Tâm trạng đúng chuẩn như chó chui gầm giường. Chán, nản, mệt không để đâu cho hết! Điều gì cũng không thuận lợi, đường cụt không có lối thoát hở ra. Chui vào nhà sách xúc luôn vài quyển, mong rằng sẽ ổn cả thôi
-Nhật ký của những kẻ chán đời
-Chỉ nhớ người thôi, là hết đời.
-Đôi cánh bị lãng quên
-Ai cũng có khoảng trời giấu kín

187Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 13/7/2017, 8:27 pm

gin96

avatar
Có phải tội lỗi quá không khi một đứa con cứ mãi luôn nghĩ:Bố nó là kẻ ác?

188Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 14/7/2017, 9:27 pm

gin96

avatar
Buồn cười ở nỗi. Tôi sống không thể nào mà giao tiếp được với người mà tôi yêu thương...

189Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 19/7/2017, 8:44 pm

gin96

avatar
Ở trường trên xóm trọ thì bị gọi là đứa lầm lì ít nói.
Về đến nhà thì bị chửi là đứa câm.
Bây giờ xã hội, không giao tiếp không được hả?
Lần đầu tiên mình có cảm giác không muốn nói chuyện với cả với chính người mình yêu. Im lặng là lựa chọn tốt nhất để không làm tổn thương đến người mình yêu. Lười giao tiếp hẳn đi. Không nơi nương tựa. Ồn ào quá, tai lại bị ù đi rồi…

190Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 25/7/2017, 9:23 pm

gin96

avatar
Cô ấy vốn dĩ đối với cậu vẫn luôn lạnh lùng thế mà. Sao phải đau lòng chứ.

191Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 6/8/2017, 10:43 pm

gin96

avatar
Công việc mù mịt quá.

192Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 13/8/2017, 9:27 pm

gin96

avatar
Thất nghiệp....ngang với thất tình

193Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 15/8/2017, 10:35 pm

gin96

avatar
Bỏ thì thương, vương thì tội...

194Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 16/8/2017, 9:03 pm

gin96

avatar
Tóm gọn lại vào 1 câu nhé: Tôi muốn biến mất!

195Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 6/9/2017, 11:25 pm

gin96

avatar
Bình tĩnh nào...bình tĩnh nào. Việc đâu có đó mà, sao cậu phải vội vàng thế.

196Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 15/9/2017, 11:46 pm

gin96

avatar
Ngoài từ đau lòng ra còn không tìm được từ nào hơn từ này: Tạm Biệt chị!

197Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 16/9/2017, 9:29 pm

gin96

avatar
Vấn đề của tớ, cậu giải quyết được không? Những điều đấy?
Thoát khỏi đây...nơi đày đọa tâm hồn cậu bao nhiêu năm nay.
Thoái khỏi đây...noi chỉ luôn gây ra cho cậu những nỗi đau đó.
Nơi cậu ở lại, chỉ muốn chếtt

198Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 21/9/2017, 12:14 am

gin96

avatar
Cho phép e gọi ch như thế đi. E không biết được ch có đọc được những dòng này không, nhưng e sẽ viết ra vì e cần thứ gì đó để yên ổn cho suy nghĩ, cảm xúc hỗn độn này của mình mà thôi.
Chúng ta bên nhau vì lý do gì đấy? E tin ch hiểu rõ e hơn bất kỳ ai. E chưa bh nói ch không hiểu e cả. Có thể ch đã đang nghĩ đến bài Conf kia, nhưng bình tĩnh đã, từ từ nghĩ đến nó, hãy đọc kỹ những dòng ở đây, những dòng e trực tiếp gửi đến ch. Không phải ai khác, là e, là Gin!
E yêu người con gái hiểu đến từng rõ tính xấu của e, hiểu đến từng hành động và luôn thẳng thừng dạy bảo e, luôn thẳng thắn mắng e, không ngại điều này điều kia. E yêu người con gái dù đau đến mấy cũng kìm nén đến mấy cũng cố gắng che dấu những nỗi đau của riêng mình, quay mặt đi để che nước mắt rơi. E yêu người con gái dù mệt mỏi tổn thương đến mấy cũng không hề muốn phiền đến người khác. E yêu người con gái tự ôm đồm vào mình, cố chấp và dũng cảm đấy! E chưa kiếm được ai như thế, để thay thế ch. Tự dưng nghĩ lại, e yêu người con gái là ch.
E cũng tin rằng ch luôn hiểu và biết được đến sự cố gắng của e. Nhưng thêm một lần nữa, xin ch hãy hiểu rằng những điều cố gắng, cố gắng yêu thương ch, luôn muốn điều tốt cho ch đó là e. Còn với suy nghĩ ấu trĩ trong bài Conf kia, nó là ai e không hề hay biết. E muốn ở đây, nói thật với ch và lý do vì sao có bài Conf viết đến từng chân tơ kẽ tóc về e như thế!
Năm lớp 10, e có đồng ý tiếp nhận điều trị tâm lý do cô Ngô Thúy Anh giám đốc trung tâm đào tạo Tâm Trí Đức là người trực tiếp tư vấn cho e. E được chuẩn đoán lâm sàng mắc phải rối loạn nhân cách và có phải sử dụng thuốc cho dù mọi thứ e nghĩ nó đang ở mức hoàn hảo đến vượt quá sự mong muốn của mình, e không nghĩ ra được vấn đề của e là ở đâu. Để phục vụ tốt cho việc điều trị, nên cuộc sống của e, tất tần tật trong hồ sơ đều có được ghi chép đến! Từ việc e bắt đầu làm nghề kia bằng thế nào, thu nhập ra sao, đi lại bằng cách nào, điểm số trên lớp, cách e học, quen biết ai, sinh hoạt sống. Việc điều trị này không hề được bố mẹ biết đến, toàn bộ chi phí việc điều trị của e được hỗ trợ do cô được tài trợ vào đề tài nghiên cứu của cô. E là cộng tác viên điều hành trong dự án của cô.
Cuối lớp 10, e gặp Mèo, e gặp ch, e gặp ch Yến, e gặp ch Tiên, e gặp ch Trang và dần dần các mối quan hệ trong thế giới thứ 3 này. Việc thoải mái với các mqh đó, khiến e bị chỉ định phải viết Nhật Ký cũng như báo cáo sinh hoạt dần gửi về cho cô tiện theo dõi. Lúc đầu, e viết rất rất nghiêm túc, nhưng dần dần có những câu chuyện về Mèo, về ch, hay bất cứ ai khác e được nghe, họ nói chuyện, tâm sự, e tập ra thói quen dấu diếm và trả lời qua loa cho xong, nhưng cô là một người rất tài giỏi, cô biết e nói dối che dấu và cô bảo cô tôn trọng điều đó. Cô bảo chỉ cần e không dấu diếm cô việc của gia đình mình, còn những mối quan hệ của e, cô sẽ không can thiệp tư vấn cho e. Còn lý do vì sao thì e không biết. Mọi việc đều có vẻ ổn khi tham gia hoạt động tiếp xúc với cô nhiều e dần được giao cho vài công việc liên quan đến ngành của cô: Phân tích tâm lý. Ch hãy cứ tưởng tượng rằng, dùng bệnh nhân tâm thần để hiểu cho những suy nghĩ của bệnh nhân tâm thần khác, từ đó phân tích và đưa ra cách hiểu, cách nghĩ tiêu cực rồi đưa ra giải phát tốt nhất cho bệnh nhân tư vấn vậy đấy. E làm công việc đó.
Trong khoảng thời gian năm lớp 11, đúng như Conf đó nói, gia đình e có việc, kèm đó là chia tay, các việc với Mèo. Với biết bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực đổ lên đầu và thêm một chuẩn đoán mới: Rối loạn giờ sinh học. Có thể ch không tin, nhưng có bệnh đó thật. Biết ch, nghe câu chuyện của ch, bên ch và quanh quẩn ch, bên cạnh đấy là có những ngày e thức trắng chỉ để nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nghe nhạc và sáng vẫn tắm rồi đi học như bình thường. Đỉnh điểm là e thức trắng hơn 1 tuần và mắt e hiện dần lên các gân và tơ máu đục. Lúc đầu chỉ nghĩ là bệnh về thị giác nhưng e được cô Thúy Anh kê đơn có cả thuốc ngủ trong đó. Mình bị bệnh về thần kinh, và điều đó khiến e tự ti, với gia đình, với cả chính ch- người e chia sẻ nhiều về cảm xúc nhất. Còn với cô Thúy Anh, chỉ đơn giản là chia sẻ cuộc sống sinh hoạt của e, còn về cảm xúc, e không nói ra bao giờ. Lên đến 12, e được phép ngừng sử dụng thuốc vì e cần thức để học. Bên ch, đó là khoảng thời gian e rất rất vui vẻ. Cũng như nghe câu chuyện của ch, e biết ch vẫn giữ cho mình một phần câu chuyện, e tôn trọng nó và bên ch thôi. Ở 12, bố mẹ đã bảo e đi du học vì họ nghĩ e ko đỗ được trường nào cả, cũng vì lý do đấy không làm mất thể diện với dòng họ, điều e trc đấy vẫn mong muốn, thoát khỏi bố. Khi đọc được bài viết của ch, khi nghe những lời ch nói là không còn ai bên ch cả, họ bỏ đi hết. E quyết định, trong tâm e, e thực lòng muốn ở bên ch! E bảo nếu e đỗ một trg nào đó thì hãy để con yên. Và về dưới HD là biện pháp bảo toàn tốt nhất e có thể nghĩ ra đc lúc đó. Vừa thoát khỏi bố, vừa có thể tranh thủ ở bên ch dù có là ở xa. Lúc đó ch cũng đã có một công việc mới, không rảnh cho những chia sẻ của e nữa. Thứ e với ch liên lạc nhiều nhất là điện thoại, tin nhắn.
Năm nhất, e vẫn thế. Làm thêm công việc của cô Thúy Anh và là cũng khoảng thời gian đầu tiên e được trực tiếp tư vấn cho người khác. Không biết ch còn nhớ hay không, nhưng đã có lần e bảo, ch không phải là người ít nói nhất e từng gặp. Vì người đầu tiên e tư vấn cho đấy...người phụ nữ sinh năm 79 đó mới thực sự ít nói. Việc dùng não phân tích suy nghĩ và tư vấn này giúp e có 1 khoản thu nhập được coi là khá. E bắt đầu có tiền hơn, e muốn mua chút đồ cho bà, mẹ, e gái, và cả ch hơn. Và nếu muốn mua được với đồng tiền chính đáng khi e ko muốn cho ai biết vc e lấy tiền ở đâu ra, e bắt đầu đi làm thêm và nói dối nếu có bị hỏi để hợp pháp hóa số tiền đó! Nên khi mua đồ cho ch, mỗi lần ch nói là "E sinh viên không có tiền", e muốn cãi lắm, muốn nói ra hết công việc của e với ch nhưng rồi lại tự ti, chẳng nhẽ lại nói e dùng căn bệnh thần kinh này của mình để kiếm tiền à.
Năm 2 của e, bắt đầu e gặp A.H(người viết Conf) năm đấy cô bé lớp 12, là người được cô T giao theo dõi, tiếp nhận hồ sơ bệnh của e, cũng từ đây bạn ấy biết rất nhiều chuyện của e. Và cô T chỉ nói, thực sự để cô bé làm không phải là tư vấn cho e, mà là học theo e cách phân tích con người, sự việc tình huống cũng như mọi thứ e đã được làm. E coi cô bé như học trò vậy, dạy đủ mọi thứ, kiếm cho cô bé hoàng loạt các tình huống, kể cả những tình huống e bắt gặp được hay chính e trải qua. Cái bạn ấy cần lúc đó là tờ giấy xác nhận của CTV và có cơ hội tuyển thẳng vào trg ĐH Xã Hội và Nhân Văn. Vì vc đã tiếp nhận hồ sơ của e nên cô bé có quyền được biết và hỏi về cuộc sống của e, cũng như cô bé phải dùng cách nào đấy để e có thể chia sẻ chuyện của chính mình. Ch tặng quà, bộ tô màu, cái khăn, con bọ cạp, cái hộp bút, mũ, hộp hoa và vài món đồ linh tinh. E xin thề rằng, không e sẽ bị xe otoo đâm chết! E chưa bao giờ đề cập đến giá trị của các món đồ với cô bé. Chỉ đơn giản là được hỏi "ai mua quà cho G?" thì e trả lời đó là ch. Việc e làm có lỗi ch đêm đó, e nói thật là e cũng nói với A.H, sau việc đó e còn có rất nhiều hi vọng và ảo tưởng với ch, chính cô bé cũng đã thêm ít nhiều vào sự ảo tưởng cho e. Nhưng mong ch hãy hiểu, e đang điều trị, tất cả các nhân tố sự việc trong cuộc sống của e đều có thể ảnh hưởng đến kết quả đánh giá và nó hệ lụy đến những báo cáo khác liên quan đến cả cô T.
Gia đình e bắt đầu được yên ổn, ít nhất là với việc bố không gây sự nữa, e không còn chuyện để nói với cô bé đó. E đi giày, cô bé hỏi có người tặng à, e chỉ bảo nó là 2 tháng lương của e như cách e trả lời ch vậy. Việc đi ăn, đi chơi với ch, e luôn trả lời rằng có người bao nuôi. E đi chơi về, cô bé sẽ biết, rồi lại hỏi những câu hỏi thường nhật thủ tục, e thì chỉ trả lời qua loa, vì e không nghĩ mình sẽ phải trả lời chính cảm xúc của mình cho người dưng biết cả. Thậm trí chưa bao giờ e để ý hay ch nhắc về việc e mặc đi mặc lại 1 bộ quần áo màu đen. Chưa bao giờ e nghĩ đến việc mình phải mặc quần áo như thế nào, ra sao để ch phải để ý đến mình. Xe bus là bởi vì nó đi tiện mà thôi, che nắng che mưa. Nên càng không bao giờ có suy nghĩ mình mặc đi mặc lại một bộ nên ch sẽ nghĩ mình không có tiền mua quần áo mà mua quần áo cho mình. Hoàn toàn không! Nhưng có vẻ sự việc theo suy nghĩ và nhận thức của cô bé khác đi hoàn toàn! E xin thề, nói sai, e chết cũng được.
Việc ch đi mua đồ, ch sử dụng những món quà đắt tiền, e công nhận e luôn nói:"Zun giàu rồi, Zun là đại gia mà, sao phải xoắn!" nhưng không phải vì câu nói đó mà e nghĩ ch giàu, ch có điều kiện hơn e, hay ch coi thường e. Cái e vui vẻ, là ch biết đầu tư cho bản thân mình hơn, lúc đó chính ch thoải mái, e cũng rất vui vẻ, đó là e đang nghĩ ch biết yêu bản thân hơn, thực lòng đấy, còn nó có đúng hay không thì e cũng không biết. E biết có những lúc ch làm việc, mệt mỏi đến độ chỉ đấm đấm cái vai cổ, lắc lắc cái cổ, hay thậm trí là đấm cánh tay, chân đứng mỏi, sự cố gắng đó làm sao e có thể phủ nhận và coi đó chỉ là công việc kiếm tiền? Có vài lần nói dối ch, bị ch phát hiện, e phải công nhận rằng ch rất rất nhạy với việc nói dối, e quay sang nói thật. E vẫn luôn cố gắng a. Việc cứ đến và đi. E có vấn đề về tim. E cũng không dấu ch, e muốn có người hiểu về e hơn là thứ máy móc hồ sơ cứng nhắc điều trị kia. Bệnh không có gì quan trọng cả, sử dụng chút thuốc và với kinh nghiệm của mình, e vượt qua các bài kiểm tra về trí não của cô T, với người thực hiện kiểm tra là A.H. Nhưng Còi như không tin tưởng e nữa hay sao ấy! Mỗi lần mua đồ giúp ch, e đều nói thật giá tiền! Nhưng ch có tin đâu a. E cố gắng nhất tranh thủ việc có lại lòng tin từ ch nhưng e thất bại hoàn toàn a. Mỗi lần ch lại hỏi:"Có thật không? M chém t à? Không tin tưởng m được", Chả nhẽ lại mỗi lần làm gì được tý móng tay cho ch cũng lôi đống giấy tờ hóa đơn ra? Ch cũng dạy e rằng, càng với những người thân thiết càng phải rõ ràng về tiền bạc. E chưa bao giờ nói chuyện với cô bé ấy mà đề cập chuyện e tiền bạc, tính toán, hay ch so đo tiền bạc! Cái e chia sẻ gần nhất là việc e dùng hết số tiền của mình việc lấy lại mảnh đất và trả tiền hàng cho mẹ, trớ trêu đúng lúc đó ch bảo ch nhắn tin bảo mượn tiền e, nhưng e cũng đã nói rõ trong tin nhắn với ch, e ko lường trc được vc mẹ đồng ý hay ko, cũng nói rõ, nếu có thể e sẽ góp vào cho đủ để đưa cho ch. E ko thể cho ch vay tiền được, đúng vậy, như trong bài conf nói, gia đình e vẫn còn rất nhạy cảm vì tiền, mẹ có thể sẵn sàng nói chuyện với bố về việc e sử dụng tiền vào mục đích gì, và bố thì sẽ không chừa bất cứ cơ hội hay sơ hở nào của e để có thể chửi, đánh, mắng và thậm trí là lại bài ca đuổi ra khỏi nhà, đó cũng là lý do e rất rất chán về mẹ. Khi ch nhắn lại là:"Không vấn đề gì." E còn đang rất áy náy! Tin lời ch nói thực sự không vấn đề gì. Khi ch nói ch thử e, ngoài đau lòng ra e không còn suy nghĩ nào khác. Nhưng không phải e đau lòng việc ch quan trọng tiền nong mà nghĩ thế này thế kia về e. E đau lòng việc ch thử e, và e không vượt qua được bài kiểm tra đó. E vẫn luôn luôn nghĩ mình là kẻ thực sự quan trọng với ch ấy, ch tin tưởng mình nên ch mới mượn tiền mình, nhưng e không đáp ứng được và e làm ch thất vọng. Mỗi câu, mỗi từ ch từng nói, e đều luôn tin đó là thật! Không phải là đùa, không phải là trêu, và càng không bao giờ nghĩ nó là thử! E có nói việc đấy với A.H và càng không nghĩ bạn ấy nghĩ, viết về ch với những điều liên quan về tiền đến thế. Càng không nghĩ nó tiêu cực đến vậy!
E không ngụy biện cho những việc mình đã gây ra cho ch nữa. Nhưng mong ch hiểu cho e, kẻ luôn muốn yêu thương ch, kẻ luôn muốn được ch chấp nhận, luôn muốn bảo vệ ch sẽ không bao giờ làm ra những điều tổn thương tới ch. E không thể ngờ rằng, làm biết bao nhiêu việc, suy nghĩ đến bao nhiêu tránh như thế nào đi nữa, cuối cùng chỉ chờ viên mãn cũng không thể tránh làm ch bị tổn thương. Trước e tự ti về những suy nghĩ điên rồ của mình, có ch e vẫn nói mình sẽ yên tâm hơn, vì có ch, e sẽ sửa lại nhận ra lỗi của mình, kiểm soát bản thân mình một cách tốt nhất. Chấp nhận bên ch như một đứa e, giúp ch mỗi lần ch cần, là những điều e mong muốn. Vì e biết chắc rằng, không phải e, người ở bên cạnh ch là một người khác. E biết rõ giới hạn ch dành ra cho riêng e, e biết ch lý trí hơn rất nhiều và e biết ch quyết tâm cũng rất nhiều. E chỉ muốn bên ch, cho đến khi đến chính bản thân ch thấy yên ổn hay e chỉ cần thấy ch cười vui. E biết rõ những vấn đề của mình cần đối mặt trong tương lai xa gần. E không cho ch được sự bình yên, và càng không muốn cho ch sự áy náy. Dự định đi du học của e dừng lại không phải vì ch, e tin ch cũng sẽ không ngăn cản e đi du học, việc đi du học là quyết định riêng e, vì khi e nghĩ rằng, ch sắp tới sẽ có người bên cạnh, và e thì cần trốn chạy điều đó. Ít nhất không phải thời gian trước mắt nên e gác nó lại, e muốn mình tranh thủ ở bên ch một cách toàn tâm toàn ý nhất, tranh thủ mọi thứ và đến khi có buông thật cũng là e không hề hối hận cho sự cố gắng cũng như cho chính mình một lối thoát. Việc e chia sẻ dừng du học lại với A.H, tiền đổ về mảnh đất vì chưa cần đến tiền, e ko ngờ A.H lại nghĩ cũng hướng sang việc khác! Suy nghĩ trên bài Conf kia không phải là suy nghĩ của e về ch, không phải ch thay đổi, không phải vấn đề về tiền, không vì là vấn đề gì cả, chẳng phải trước đấy chúng ta vẫn còn vui vẻ hay sao? Nó không phải suy nghĩ hay cảm nhận của e! Dù do việc này hay không, e cũng cần chịu trách nghiệm về những lời nói, hành vi, hành động của mình. Đọc tin nhắn trước của ch, e đau lòng lắm, thực sự cái câu ch nói "nó thật đến mức đau lòng", nó có thật đâu, nó có phải cảm xúc, suy nghĩ thật của e đâu mà sao ch phải đau lòng. Người yêu ch, thương ch, bên ch là e cơ mà. Sao ch phải thấy đau lòng. Có thể trong bài Conf, nó chia sẻ về gia đình e là đúng, nhưng với ch là hoàn toàn xuyên tạc và bịa đặt, đấy có phải là e nghĩ đâu. Sao lại có cả e!!!! tại sao? tại sao ch nghĩ đó là e! Tại sao ch nghĩ, e nghĩ về ch như vậy! tại sao!!!!
Chưa bao giờ, e cảm thấy bộ não, ít nhất là bệnh thần kinh của mình hay những đồng tiền e kiếm được như bây giờ nó lại bẩn thỉu và kinh tởm như vậy. E dùng bộ não của mình để phân tích, giúp đỡ người khác cần tư vấn, chỉ dạy cách làm việc cho một người, rồi người đấy hồn nhiên dùng bộ não tiếp thu kiến thức đấy đâm cho e một nhát! Một kẻ tiểu nhân không hơn không kém. E không như ch được, e có thù thì phải trả, dù có cho là vô tình hay vô ý. Đã mắc lỗi sai phạm vào giới hạn của e thì phải trả giá cho điều đấy! Cách e giải quyết cô bé kia, mong ch sẽ hiểu không phải chỉ là nhẹ nhàng như vậy. Vì nó gây ra cho e những điều tệ hơn nữa! Nó nói những điều tệ hại về một người e rất trân trọng, và e không tha thứ được! Với ch, e nhận lỗi, vì e không thể lấy một người không tồn tại trong mối quan hệ của e và ch để lấy ra làm bia đỡ đạn cho xong được.
Còn với ch, xin Còi, hãy tin ở e được không? E không phải là loại người như vậy, ch biết mà. Bên ch bao nhiêu lâu, sao tự dưng lại thành như vậy! Những suy nghĩ trong Conf đó không phải của e, những lời viết đó không phải của e. Xin ch, hãy hiểu cho cả chính con thú trong lòng e. E sẵn sàng có thể làm mọi thứ chỉ để ch tin e. E không phải là loại người đó. E thương ch còn không hết, muốn ở bên ch còn không xong. Sao tự dưng e làm ra cái trò này cơ chứ! E biết việc này sẽ trở thành vết sẹo trong mối quan hệ của chúng ta, hoặc e biết nhất là ch sẽ ghét e đến vô cùng tận. Nhưng chỉ mong ch, hãy bình tĩnh suy nghĩ lại về cách làm người của e suốt thời gian qua bên ch, xin hãy tin tưởng e một lần, suy nghĩ là của riêng e, là của e không phải của ai khác, về ch hay bất cứ điều gì khác. E nói ra chỉ mong ch hiểu cho cả chính mặt tối trong cuộc sống của e. E chỉ muốn cúi đầu xin lỗi ch về những điều khiến ch tổn thương. Thành thật xin lỗi ch rất nhiều.
Còi ơi, giận bao lâu cũng được nhưng hãy bình tĩnh nghĩ và xin tin tưởng e, tha lỗi cho e được không? E thực sự rất đau lòng khi mỗi lần đọc lại tin nhắn của ch a. Thực sự rất đau lòng. E chỉ đơn giản muốn yêu thôi mà, sao yêu lại đau khổ đến thế.

199Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 26/9/2017, 10:46 pm

gin96

avatar
Please, Just go!

200Thắc mắc Re: [Nhật Ký] Hâm on 7/10/2017, 9:27 pm

gin96

avatar
Hôm nay đi tiểu phẫu cái áp xe ở chân. Vào phòng khám, bác sĩ với y tá cũng phải bảo phục rằng mình có thể ở với nó hơn 1 tuần liền mà không dùng đến thuốc giảm đau. Hơn hết lại còn vẫn đi làm bình thường. Mổ xong, cảm giác muốn vứt mẹ cái chân đi. Đau không chịu được. cử động, đi lại cũng khó khăn. Thốn kinh hồn. Mong rằng ngày mai nó đỡ hơn. Còn bao nhiều việc phải làm đây.

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 8 trong tổng số 9 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết